lần nữa nói tiếng yêu em
Truyện Lần Nữa Nói Tiếng Yêu Em của tác giả MinhNguyetVoUu . Truyện thuộc thể loại Truyện Sắc, Truyện Ngược, Truyện Đam Mỹ. Đọc truyện nhanh miễn phí tại Truyen24.info.
TẢI EBOOK Lần Nữa Nói Tiếng Yêu Em PRC/MOBI TẢI EBOOK Lần Nữa Nói Tiếng Yêu Em EPUB TẢI EBOOK Lần Nữa Nói Tiếng Yêu Em PDF Đăng nhập bằng. Đăng nhập {} [+] Tên bạn* Email* Vui lòng sử dụng Gmail để comment hoặc đăng nhập tài khoản.
Nghe bài hát Hãy Nói Anh Yêu Em Lần Nữa (再说一次我爱你) - Lưu Đức Hoa có lyric, Tải Download Hãy Nói Anh Yêu Em Lần Nữa (再说一次我爱你) - Lưu Đức Hoa mp3, 320, lossless. 记得 那天 妳坐在我的面前 妳的意愿很明显 等我的表现 我说 改天 等我有足够时间 我一定给妳一次完美 爱情的宣言 多想 抓紧每一瞬间
Tốt nhất nếu quý nhau thì cứ làm bạn thôi anh…. Hiếu điềm đạm : - Em không yêu anh thì cũng đừng cấm anh yêu em. Em có thể coi anh là bạn, là anh trai, là cái chai cái lọ gì cũng được…. Nhưng em thì lúc nào cũng là người anh yêu nhất. Chưa lần nào Linh thành công trong
Linh bật khóc. Nước mắt nhòe nhoẹt, rồi bỗng vỡ òa nức nở. Hiếu bối rối, chợt nắm lấy bàn tay Linh vỗ về. Linh thổn thức : - Giá mà anh lẻo mép hơn 1 chút, giá mà anh đểu giả hơn 1 chút, giá mà anh khốn nạn hơn 1 chút, giá mà anh lả lơi hơn một chút, giá mà anh
Avis Sur Le Site De Rencontre Badoo. Ngụy Châu nằm trên sofa, nhìn lên chiếc đèn pha lê treo trên trần nhà, một lúc sau từ từ chìm vào giấc ngủ. Đang mơ mơ màng màng liền nghe tiếng bước chân, sau đó một âm thanh khàn khàn từ trên đỉnh đầu truyền xuống. "Ai cho cậu ngủ ở đây?"Ngụy Châu mở mắt ra thì nhìn thấy thân ảnh Hoàng Cảnh Du đang đứng phía sau từ trên nhìn xuống mình, trong mắt hắn chỉ có hàn ý. Nó chớp chớp mắt vài cái vẫn chưa tỉnh ngủ hoàn toàn. "Còn chưa chịu thức?"Giọng hắn có phần gay gắt một chút, Ngụy Châu nhớ lại, mình đang ở trong nhà họ Hoàng liền giật mình bật ngồi dậy, hành động quá nhanh nên ngã nhào xuống đất một cái, đầu gối va vào cạnh bàn, cảm giác đau buốt xộc lên đại não, mặt nó nhăn lại nhưng cắn răng kiềm xuống cơn đau, miệng lí nhí một câu run rẩy."Anh...""Ai cho cậu gọi tôi là anh?"Ngụy Châu từ dưới đất lồm cồm bò dậy, cúi thấp đầu, hai tay cấu cấu vào gấu áo che đi đôi mắt đỏ ửng vì đau của mình, cật lực nặn ra một câu."...Cậu...cậu chủ!"Hoàng Cảnh Du lạnh mặt gằn giọng."Còn không mau cút ra ngoài?"Ngụy Châu đến "dạ" một tiếng cũng không nói, vù một cái chạy ra khỏi phòng. Hoàng Cảnh Du nhíu mày nhìn theo thân ảnh nhỏ nhắn dần khuất dạng sau cánh cửa. Càng nhìn hắn càng cảm thấy chán ghét. Hắn nhớ lần đầu mình ý thức được thì chính là lúc nhìn thấy Ngụy Châu một thân đầy bùn đất, ngồi lây lất trên bãi cỏ bên hông biệt thự cách đây nhiều năm. Khi đó hình như là hắn đã năm tuổi. Khung cảnh đó là một thứ lạ lẫm mà hắn chưa từng nhìn thấy. Bởi lẽ, từ nhỏ hắn cũng chưa từng ngồi bệt trên mặt đất chơi đùa thoải mái như vậy. Hắn luôn được bao bọc rất kỹ, có người hầu kẻ hạ phục vụ từng chút một, kể cả quần áo còn có người chỉnh sửa giúp hắn. Ba tuổi, Hoàng Cảnh Du đã có lão sư dạy đàn piano kèm cập hàng ngày. Những ngày tháng thuở nhỏ luôn được chuẩn bị sẵn sàng để trở thành một người thừa kế của Hoàng Thị, từng chút từng chút một của hắn, từ hơi thở đến dáng đi đều mang trong mình tầm vóc của một đại thiếu gia hào môn. Nhưng sâu thẳm trong lòng, hắn luôn cảm thấy thiếu thốn một cái gì đó. Gia tộc hào môn dường như chưa từng làm hắn thỏa mãn, cho đến khi hắn nhìn thấy đứa trẻ hôm đó trời mưa không dứt, sau cơn mưa hoa cỏ trong vườn trở nên thập phần tươi mát, sinh khí dạt dào. Hắn phải hoàn thành bài tập của mình rồi cùng mẹ đến dự một buổi tiệc trong giới thượng lưu. Đang lúc cảm thấy chán nản thì từ khung cửa sổ thủy tinh rộng lớn, hắn nhìn thấy Hứa Ngụy Châu ngồi trên thảm cỏ chơi đùa cùng chú cún nhỏ của Từ quản gia. Ánh sáng mặt trời rực rỡ xuyên qua cành cây kẽ lá rọi lên mái tóc đen mềm mại của đứa trẻ, nụ cười của nó có bao nhiêu hồn nhiên và vui vẻ. Thật lâu sau, một người phụ nữ đến nắm lấy mặt nó lau đi vết bẩn, còn dịu dàng hôn lên gò má phấn nộn của nó. Sau đó ôm lấy đứa trẻ mang đi, chỉ để lại những tiếng cười giòn tan rộn rã trong không khí. Hoàng Cảnh Du nhớ rằng mình đã nhìn hai bóng người kia đến sững người. Hoàng Cảnh Du không hiểu cảm giác đó là gì, có lẽ là ghen tị đi? Hắn không biết, nhưng hắn cũng mong muốn mình một lần được thoải mái chơi đùa như vậy, được một lần lăn lộn cùng thiên nhiên cây cỏ, một lần trải nghiệm, hưởng thụ cảm giác của đứa trẻ kia. Rồi mẹ của hắn cũng sẽ xuất hiện ôm hôn hắn, cũng nhìn hắn cười đến dịu dàng. "Con đang làm cái gì?"Hoàng Cảnh Du nhớ rõ câu nói của Nhược Lan sau khi nhìn thấy hắn ngồi trên thảm cỏ nơi đứa trẻ vừa rời khỏi mà chơi đùa cùng cún con. Khi đó, hắn suýt nữa đã nở nụ cười vui vẻ thật tâm thì Nhược Lan xuất hiện, từ phía sau cất giọng thanh tao gọi hắn. Nhưng nhìn gương mặt nàng, hắn biết là nàng đang nổi giận."Mẹ?"Nhược Lan nhìn hắn đầy nghiêm khắc. Nàng chấp hai tay trước ngực, giọng nói nhẹ nhàng nhưng trong ý nghĩa lại khiến hắn cảm thấy như có tầng tầng khối nặng đang đè lên trái tim mình. "Cảnh Du, con nên nhớ mình là đại thiếu gia, là người thừa kế của Hoàng thị. Con không thể không biết giữ thân phận như vậy, học đòi đứa con hoang kia thói quen hư hỏng! Vào nhà đi, lão sư sắp đến rồi. Từ quản gia, mang cậu chủ vào trong."Từ lần đó, hắn cũng không làm điều gì khác thường nữa, hoàn toàn chuyên tâm học hành, nhưng sâu thẳm trong lòng luôn có một khát khao nào đó. Vì vậy, mỗi lần nhìn thấy Hứa Ngụy Châu, hắn luôn đặc biệt chán ghét. Đứa trẻ đó vì cái gì có thể làm những điều mình thích trong khi hắn thì không thể?Hoàng Cảnh Du ngồi xuống ghế sofa nơi Ngụy Châu vừa nằm khi nãy, vẫn còn lưu lại một chút hơi ấm, hắn khẽ nằm xuống, tay đặt trên trán từ từ nhắm mắt lại. "Cảnh Du, con phải nhớ rõ, nhà họ Hoàng cũng chỉ có duy nhất một mình con. Đứa con hoang kia, con không cần để ý đến nó làm gì, nó cũng không phải em trai của con! Sau này, đợi nó lớn lên một chút sẽ đuổi nó đi. Mẹ nhìn nó đến chướng mắt rồi. Cả thứ hồ ly tinh kia nữa. Nó đã cướp ba của con, việc này cả đời con cũng phải khắc ghi trong lòng. Nó sinh ra chính là muốn giành lấy những thứ đáng lẽ thuộc về con, có nhớ hay không?"Đó là lời nói của Nhược Lan cách đây ba năm Hoàng Cảnh Du vẫn còn nhớ rất rõ. Hôm nay khi trở về, gặp Hoàng Thiếu Hoa tại phòng lớn, hắn mấy năm nay cố gắng ngoan ngoãn học hành giỏi giang cũng chính là muốn làm hài lòng người cha này. Nhưng những lần hắn mang thành tích về, ngược lại cũng chỉ là ánh mắt nhàn nhạt không rõ cảm xúc của Hoàng Thiếu Hoa. Ngay cả hôm nay cũng vậy, sau ba năm xa nhà, Hoàng Thiếu Hoa cũng nở một nụ cười khi nhìn hắn, có điều chỉ một mình hắn hiểu rõ, trong nụ cười đó không hàm chứa bất kỳ yêu thương nào. Nhưng Hoàng Cảnh Du lại từng nhìn thấy yêu thương từ đáy mắt đó dành cho Hứa Ngụy Châu, dù chỉ là một lần duy nhất nhưng hắn đã chứng kiến được. Nhớ lúc đó hắn nhìn thấy Hoàng Thiếu Hoa phóng tầm mắt nhìn đứa nhỏ kia nô đùa trên thảm cỏ xanh, khóe môi không khỏi khẽ cong lên một chút. Hoàng Cảnh Du lúc này càng thấm thía sâu sắc cái gì gọi là "cướp ba", hắn hiểu rất rõ nhưng hắn không vạch trần. Hoàng Cảnh Du nghĩ rằng những người lớn lên trong hào môn, tình cảm vốn là thứ vô cùng xa xỉ không phải sao? Trong ngôi nhà lớn này, thật khó để người ta thật lòng với nhau, kể cả là vợ chồng hay cha con. Hoàng Cảnh Du ngẫm nghĩ, sau này hắn lớn lên, nắm được Hoàng thị trong tay, nhất định mang từng thứ trở về nơi vốn thuộc về nó, kể cả đứa trẻ kia và người mẹ dịu dàng của nó. -"Lan Lăng, bà chủ gọi cô!"Lan Lăng đang rửa bát trong bếp, nghe tiếng Từ quản gia thì hơi sửng người một chút nhưng cũng rất nhanh cởi tạp dề ra."...Dạ!"Mấy tháng nay đều đúng ngày này Nhược Lan sẽ gọi nàng đến phòng một lần. Chính là nhận tiền sinh hoạt hàng tháng. Số tiền đó không phải dành cho nàng, mà là sinh hoạt phí của Ngụy Châu. Mỗi lần như vậy, Nhược Lan đều không nặng không nhẹ sỉ nhục nàng, nhưng nhớ đến tương lai chuyển đến một nơi khác cần nhiều tiền để mua nhà thì nàng nhịn. Bất quá cũng chỉ là những câu nói khó nghe mà thôi. Nàng từ nhỏ câu nói khó nghe nào mà chưa từng trải qua chứ? Huống chi, tuy nàng không cố ý, nhưng cũng đã sinh con cho Hoàng Thiếu Hoa, người phụ nữ kia căm ghét nàng cũng có đạo lý của nó. "Bà chủ."Nàng từ bên ngoài gõ cửa rồi tiến vào phòng, bên trong Nhược Lan ngồi trên sofa uống trà, dưới bàn trà là một phong bì trắng. Lan Lăng tiến đến đứng bên hông Nhược Lan, đầu hơi cúi thấp."Đây là sinh hoạt phí tháng này!"Nàng giương đôi tay gầy nhận lấy phong bì từ tay Nhược Lan, lưng hơi khom xuống một chút."Dạ, cảm ơn bà chủ!"Nhược Lan nhìn nàng, thân ảnh mỏng manh hao gầy, gò má hơi hóp nhưng vẫn không làm phai mờ đi nét xinh đẹp dịu dàng vốn có. Nhược Lan ánh mắt sắc lại, nâng tách trà lên uống một ngụm, khóe môi khẽ nhếch lên một chút. "Cô hàng tháng đều ngửa tay nhận tiền, tôi tự hỏi cô cảm thấy thế nào? Nếu là tôi, chắc hẳn là rất nhục nhã đi!"Lan Lăng nghe câu nói này thì khẽ chớp mắt một cái, một chút chua xót dâng lên tận đáy lòng, nhưng nàng vẫn mềm giọng."Mấy năm qua nhờ bà chủ thương xót!"Nhược Lan cong khóe môi lên cười, ánh mắt lạnh lẽo."Nghe nói gần đây cô làm ăn rất được đi?""Dạ? Dạ tôi chỉ thêu thùa may vá, cũng chỉ kiếm được vài bạc lẻ mỗi ngày..."Mấy năm nay tuy giấu kín nhưng tin tức Hoàng Thiếu Hoa có con rơi ở bên ngoài vẫn có nhiều người biết đến. Vì không muốn mang tiếng bạc đãi với người khác mà Nhược Lan cấm Lan Lăng tìm việc làm thêm bên ngoài. "Vậy sao? Chặc chặc...ngày đó cũng không nghĩ cô sẽ an phận như vậy. Mười năm trước nhà họ Hứa các người dày công tính toán, còn sinh ra một đứa con, có phải hay không tính chuyện gì khác? Bây giờ lại ngoan ngoãn cũng khiến tôi cảm thấy ngoài ý muốn. Bất quá cô không cần tính toán điều gì, vì đứa trẻ đó mãi mãi cũng không được thừa nhận. Hoàng thị cũng chỉ có một người là đại thiếu gia mà thôi!"Lan Lăng nghe xong chỉ cảm thấy điều bà chủ nói cũng không có gì sai, nhưng mà hai mẹ con bọn họ chưa từng nghĩ đến một ngày giành giật thứ gì đó từ nhà họ Hoàng. "Hửm? Sao lại im lặng? Đóng kịch cũng đã mười năm, không thấy mệt mỏi hay sao?"Nói ra lời này thực chất Nhược Lan cũng chỉ muốn người kia đau thêm một chút, chứ nàng biết rõ tính cách của Lan Lăng vốn dĩ không phải kẻ đèo bồng. Nhưng nhìn thấy nàng ta, Nhược Lan thật chướng mắt. Một kẻ lúc nào cũng ra dạng yếu nhược, cam chịu nhưng ngoài ý muốn lại có thể mạnh mẽ, thanh cao đến như vậy. "Bà chủ...hai mẹ con tôi biết thân phận của mình, cũng chưa từng dám suy nghĩ điều gì quá phận."Nhược Lan nhếch mép khinh thường một cái. "Biết vậy là tốt. Nếu dám mơ tưởng xa xôi, đừng trách sao mình xui xẻo!"Nhược Lan lại uống thêm một ít trà, nghĩ thêm điều thú vị gì đó, liền giương mắt nhàn nhạt nhìn Lan Lăng."Cô cũng còn trẻ, không nghĩ đến một ngày sẽ kết hôn hay sao?""...Dạ?"Lan Lăng ngẩng đầu nhìn Nhược Lan một chút nhưng cũng rất nhanh lại cúi thấp đầu. "Tôi chỉ muốn lo cho Ngụy Châu thành người, cũng chưa từng nghĩ đến việc lập gia đình!"Nhược Lan bất giác nâng cao giọng."Tốt nhất là đừng có nghĩ! Cô tuy không có danh phận gì, nhưng nếu để họ Hoàng mang tiếng chứa người đàn bà trắc nết lăng loàn, thì đừng trách tôi!"Lan Lăng cảm thấy miệng mình mặn đắng, thấp giọng đáp một câu."Dạ...""Được rồi, cầm tiền rồi về đi. Cơm cũng không cần ăn, hôm nay là ngày Cảnh Du về nước, tôi không muốn những kẻ không liên quan làm bẩn mắt con trai mình."Lan Lăng chớp mắt một cái, tay nắm lấy bao thư càng thêm siết chặt. Tiền trong bao không nặng nhưng làm nàng cảm thấy tựa như đang đeo chì trên tay."Dạ...cảm ơn bà chủ!"Lan Lăng từ từ rời khỏi, nàng nhìn nhìn phong bì không rõ tư vị gì. Nàng không phải ăn xin, nếu xét về pháp luật, Hoàng Thiếu Hoa phải có trách nhiệm chu cấp cho Ngụy Châu, nàng cũng chưa từng xin số tiền này. Huống chi, năm xưa là bọn họ đề nghị cùng nàng. Nếu không phải nhà họ Hoàng cùng Hứa Kiến Thành dùng thế lực chèn ép, nàng có thể đã mang Ngụy Châu đi làm thuê làm mướn ở một chỗ nào đó, nàng cũng không phải người không chịu nổi gian Lăng trầm tư suy nghĩ, bất giác nhìn thấy một mũi giày tây xuất hiện dưới đất, nàng ngẩng đầu lên liền nhìn thấy gương mặt phức tạp của thư ký Kim. Nàng hơi sững sờ một chút nhưng nhẹ nhàng mỉm cười chào y. "Chú Kim!""Ừ. Gần đây...nó ngoan chứ?"Nó trong lời nói này tất nhiên là Ngụy Châu."Dạ, Ngụy Châu luôn nghe lời.""Vậy được rồi. Nghe nói nó ở trường học bị người ta đánh?"Lan Lăng nghe đến đây thì thảng thốt nhìn thư ký Kim."Dạ?"Nhìn nét mặt mờ mịt của nàng thì y hiểu là nàng vẫn không hề biết những sự việc kia."Sự việc này xảy ra không phải là lần đầu tiên, cô đến con mình bị đánh cũng không biết hay sao? Quả nhiên là một người mẹ vô dụng, đến con mình bị người khác ức hiếp cũng không biết, khổ sở như vậy cũng là đáng!... Nếu không phải người bạn của tôi tình cờ nhìn thấy thì tôi cũng đã không biết."Lan Lăng vô cùng rối trí, khóe mắt nàng đã đỏ lên, con trai của nàng bị người ta đánh hay sao?"Được rồi, ngày hôm qua tôi đã báo ông chủ, ông chủ cho phép làm thủ tục chuyển trường cho Ngụy Châu, đến học cùng trường với thiếu gia. Nơi đó điều kiện học tập tốt hơn. Ngày mai đến đó học đi.""Còn bọn người kia?""Ai?""Những kẻ đã ức hiếp nó?"Thư ký Kim nhìn Lan Lăng một chút rồi kéo tay nàng vào một góc nói nhỏ. "Lan Lăng, thân phận cô cùng Ngụy Châu không có công khai, cô không được tìm bọn họ gây sự, nếu không đừng trách nhà họ Hoàng không tha cho cô!""Nhưng bọn chúng phải xin lỗi con trai tôi!""Lan Lăng, xin lỗi quan trọng hay tương lai Ngụy Châu quan trọng hơn? Cô đừng khiến chủ tịch cùng phu nhân bực mình. Nếu không hậu quả cô tự mình gánh lấy. Bất quá con của cô cũng không bị thương gì nghiêm trọng, đừng vì chuyện bé mà xé ra to!"Lan Lăng cố gắng kiềm xuống xúc động trong lòng, run rẩy thốt lên một câu, nàng hiểu điều thư Kim nói là gì. Còn vài năm nữa, nàng sẽ cố gắng nhẫn nhịn. "Dạ, cảm ơn chú...cảm ơn ông chủ!""Được rồi!"Dứt lời, thư ký Kim mang tài liệu rời đi bỏ lại cho Lan Lăng một bóng lưng. Nàng đứng yên đó cảm thấy chân có chút hư nhuyễn. Nàng tựa một tay vào thân cây chống đỡ thân thể mình. Ngụy Châu bị người ta đánh hay sao? Nàng đã không biết! Mấy ngày trước nhìn thấy chân nó bị sưng trầy, nàng hỏi thì nó nói là chơi cùng bạn bị té ngã. Ngụy Châu là đứa trẻ thành thật, cũng chưa từng biết nối dối. Vậy ra, từ trước đến nay sau lưng nàng, Ngụy Châu đã che giấu không ít Lăng lúc này cảm thấy lòng mình như có ai hung hăng dùng dao đâm vào. Ngụy Châu ngoan ngoãn hiểu chuyện, cũng chưa từng chọc phá ai. Không ngờ con nàng lại bị người ta đánh, người làm mẹ như nàng lại không hề hay biết. Thư ký Kim nói đúng, nàng quả là một người mẹ vô dụng. Nhìn lại ngôi nhà lớn phía bên kia, bất giác khóe mắt nàng ửng đỏ. "Hoàng Thiếu Hoa, danh tiết cả đời tôi bị hủy trong tay ông, hạnh phúc cả đời tôi cũng vì các người mà không còn...quyền lực, địa vị, các người có thì có thể mặc sức chà đạp người khác hay sao? Chúng tôi cũng là con người mà..."Nhược Lan nhíu mày lại, nước mắt nàng đã bám vụ viền mi. Nỗi hận Hứa Kiến Thành, nỗi hận Hoàng Thiếu Hoa nàng không thể nào nguôi ngoai được. Nàng là một người hiền lành nhưng không phải không biết hận. Nếu không phải vì mẹ và con trai, chắc chắn nàng cũng không để bọn họ được yên, dù là liều cả cái mạng này. Lan Lăng nàng không phải kẻ nhu nhược. Nhưng năm xưa là vì mạng sống của mẹ, nay lại vì con trai mà nàng nhẫn nhịn. Nàng chịu nhục ngửa bàn tay nhận tiền từ Hoàng phu nhân cũng chỉ vì những ngày tháng tốt đẹp sau này của Ngụy Châu, sau khi đủ tiền rồi, nàng cùng Ngụy Châu sẽ cao chạy xa bay khỏi cái nơi đầy đau thương và tủi nhục này. Nhưng mà nàng chịu nhục thì được, nhưng con trai nàng thì không thể. Đó là máu thịt của nàng, là nàng đánh đổi cả hạnh phúc đời người để dưỡng thành nó. Họ có thể đánh có thể chửi nàng, nhưng Ngụy Châu chính là tâm can bảo bối của nàng, bọn họ không thể tùy ý khinh bạc! Lan Lăng đi nhanh về phía sau hậu viên thì nhìn thấy Ngụy Châu đang ngồi bệt trên bãi cỏ ném đá xuống mặt hồ xanh thẳm. Vài con sóng ẩn nhẫn gợn lăn tăn trên mặt nước. Con trai nàng ngồi đó, thân thể đơn bạc, vì ăn uống không đủ dinh dưỡng mà khá gầy. Mái tóc đen nhánh bay bay trong làn gió xuân mát mẻ. Chiếc áo nó mặc cũng đã vài năm, dù được giặt giũ sạch sẽ nhưng có vài chỗ nhạt màu. Nhìn Ngụy Châu, một giọt nước mắt nặng nề rơi xuống gò má hao gầy của Lan Lăng. Nàng lấy tay lau đi nước mắt trên mặt mình, cố nở một nụ cười rồi tiến đến ngồi xuống ôm lấy Ngụy Châu vào lòng. "Sao lại ngồi đây?""Mẹ!"Ngụy Châu reo lên một tiếng rồi nắm lấy tay mẹ nó. "Con ngồi ở đây chờ mẹ.""Lúc nãy không phải nói là ngủ hay sao? Khi không lại ra đây ngồi? Nắng nóng có biết không?""Mẹ, con không nóng, bên trong mới nóng, con muốn ra đây ngồi.""Ngoan lắm, chúng ta trở về! Mẹ nấu canh cho con ăn!""Dạ...Nhưng mà mẹ ơi..."Hửm?"Ngụy Châu nhìn sâu vào mắt Lan Lăng rồi cười lên một cái. "...a không có gì!"Lan Lăng nắm lấy tay Ngụy Châu, hai mẹ con nhanh chóng rời khỏi biệt thự, từ từ nện bước trên từng miếng gạch sẫm màu dưới chân. "Ngụy Châu, ngày mai con chuyển trường, đến học cùng thiếu gia."Ngụy Châu nghe đến đây thì hai chân mày nhỏ của nó chau vào nhau. Nó nhớ lại cuộc gặp gỡ trước đó với Hoàng Thiếu Hoa. Lúc nó bị Hoàng Cảnh Du đuổi đi liền chạy toan ra ngoài, cũng không ngờ va phải người Hoàng Thiếu Hoa rồi rồi ngã nhào xuống đất. Nó chỉ nhìn thấy một mũi giày hướng về phía mình, nó biết y là ai, nên cố gắng đứng lên thật nhanh rồi cúi thấp đầu chào người kia."Con chào...ông chủ!""Ngẩng mặt lên!"Hoàng Thiếu Hoa từ trên cao phả giọng nói khàn khàn trầm thấp xuống làm Ngụy Châu hơi run một chút. Nó ngẩng đầu giương đôi mắt to đen lay láy nhìn y, người mà nó đã từng nằm mơ cũng thấy ôm nó vào lòng gọi con. Nhưng mà tiếc là khi tỉnh dậy chỉ có thể gọi hai tiếng ông chủ mà thôi. Nó cũng rất muốn một lần gọi tiếng "ba" như Hoàng Cảnh Du, nó đã rất khao khát. Từ lúc nhận thức Hoàng Thiếu Hoa là ba ruột của nó, nó đã bắt đầu khao khát rồi. Nhưng mà Ngụy Châu nhìn thấy giọt nước mắt của Lan Lăng lúc may vá giữa đêm khuya, nó nhìn thấy nàng một thân hao gầy bị Hoàng phu nhân khinh rẻ, bị lũ hạ nhân nhà họ Hoàng miệt thị, thì nó cắn xuống cơn khát vọng đang mãnh liệt trào dâng trong trái tim Châu từ khi nhận thức được, hình như cũng chưa một lần đến gần Hoàng Thiếu Hoa như thế này, khi nãy còn đụng trúng vào y, hình như là người y rất ấm đi, nếu đôi tay đó ôm lấy nó, phải chăng là nó sẽ sướng đến chết mất? "Bị đánh hay sao?"Hoàng Thiếu Hoa nhìn gương mặt đứa trẻ ngây thơ trước mặt mình hỏi một câu không đầu không đuôi. Nó nghe không hiểu lắm. "Bị đánh thì phải đánh trả, nhà họ Hoàng không chấp nhận một kẻ yếu đuối như vậy!"Ngụy Châu thất thần nhìn Hoàng Thiếu Hoa một lúc, bỗng dưng nó lấy hết can đảm thốt lên một câu."Nhưng cháu họ Hứa!"Ngụy Châu nói đến đây bỗng dưng rơi nước mắt. Đó là câu nói nó muốn nói từ rất lâu rồi. Từ nhỏ đến lớn nó cũng chưa từng mang họ Hoàng, nó chỉ mang họ mẹ nó, cũng chưa từng gọi người đàn ông này một tiếng "ba", trong gia đình này cũng không xem nó là người nhà, vì sao lại nói là họ Hoàng? Nếu xem nó là người họ Hoàng, nếu xem nó là con, vì sao còn đối đãi với nó như người hầu kẻ hạ? Như một kẻ ăn xin tình thương của kẻ khác?Hoàng Thiếu Hoa khẽ nheo mắt lại, ánh mắt từ lúc nào bỗng trở nên sắc bén khác thường. "Ngày mai chuyển đến trường Cảnh Du học. Chăm chỉ học hành, đừng làm ta mất mặt!"Hoàng Thiếu Hoa nói xong thì quay lưng rời đi. Ngụy Châu bất giác lao đến nắm lấy bàn tay y níu lại. Bàn tay y rất ấm, đúng như nó nghĩ."Vì sao?""...""Vì sao lại đối xử với con như vậy? Con không phải là con của ông chủ hay sao? Vì sao lại đối xử với con như vậy? Con không đủ ngoan sao? Con không học giỏi sao? Vì sao ngay cả một tiếng ba cũng không cho con gọi? Vì sao chứ?"Ngụy Châu vừa nói vừa vỡ òa trong nước mắt. Nó buông cánh tay Hoàng Thiếu Hoa ra rồi ngồi xổm xuống đất gục mặt trên đầu gối khóc, thân thể nhỏ bé của nó trong bộ đồ cũ kỹ càng thêm thảm hại. Trong quá khứ, Ngụy Châu cũng chưa bao giờ khóc thảm như vậy. Nhưng nó vừa khóc vừa cắn đầu gối mình, nó sợ Lan Lăng nghe được sẽ đau lòng, nó sợ người khác nghe được sẽ mắng mẹ nó không biết dạy con. Khi Ngụy Châu bình tĩnh trở lại thì Hoàng Thiếu Hoa cũng đã rời đi từ lúc nào, phải rồi, có lẽ là từ lúc nó buông tay y ra. Thì ra "ba" chính là như thế, để gọi được tiếng "ba" này nó phải trả giá nhiều như vậy. Đã phải trút hết ruột gan cho người ta xem, đã phải khóc lóc van nài sự bố thí tình cảm từ y. Nhưng đổi lại chỉ là sự lạnh nhạt cùng bóng lưng của y mà thôi. Cầu xin tình cảm, có lẽ đây sẽ là lần đầu tiên và cuối cùng Ngụy Châu làm. Nếu đã không thể nhận ba, thì từ nay nó sẽ chỉ còn một mình mẹ. Nó sẽ không yêu thương ai hết ngoại trừ mẹ nó. "Ngụy Châu, con sao vậy? Đang nghĩ cái gì đó? Có nghe mẹ nói hay không?""Dạ? Phải chuyển trường hay sao?""Ừm, ba đã sắp xếp sẽ chuyển trường cho con.""Mẹ!""Hửm?""Con đổi ý rồi, lúc trước con có nói muốn gọi ba, nhưng giờ con không cần ba nữa, con chỉ cần mẹ thôi. Từ nay con sẽ học thật giỏi, sau này lớn lên con sẽ nuôi mẹ, sẽ không để bất kỳ ai ăn hiếp mẹ nữa!"Lan Lăng dừng lại rồi khom người xuống đối diện cùng ánh mắt của con trai mình. "Ngụy Châu, có phải lúc mẹ không có ở đó đã có chuyện gì hay không?""Không có!"Lan Lăng nhìn vào mắt Ngụy Châu thì biết nó nói dối, cũng giống như bị đánh cũng không nói với nàng. Đứa trẻ chỉ mới mười tuổi nhưng có thể hiểu chuyện như vậy, càng khiến nàng cảm thấy đau lòng hơn. Nàng vươn tay ôm lấy nó thật chặt, tay vuốt ve chiếc đầu nhỏ trong ngực. "Ngụy Châu, nếu con đau thì còn có mẹ, nếu con uất ức cũng hãy nói cho mẹ biết, đừng giấu trong lòng chịu một mình có được không?...Trên đời này dù tất cả mọi người đều không thích con nhưng còn có mẹ luôn yêu thương con, mẹ luôn ở bên cạnh con, cho nên đừng chịu đựng một mình, có được không?""Mẹ, Ngụy Châu không đau!"Nàng đẩy Ngụy Châu ra nhìn sâu vào đôi mắt nó. "Thật sự?"Ngụy Châu gật đầu thật mạnh, miệng còn nở nụ cười thật tươi."Dạ phải!"Lan Lăng cũng mỉm cười, nàng dù có bất hạnh nhưng sinh ra đứa con bảo bối này cũng chưa từng cảm thấy hối hận. "Vậy để mẹ xem chân con một chút. Đi sao khập khiểng thế này?"Vừa nói Lan Lăng vừa vén ống quần Ngụy Châu lên nhưng nó kịp tránh đi. "Mẹ, con không sao mà.""Đứng yên đó!"Nàng nghiêm mặt trừng nó một cái rồi vén ống quần lên. Quả nhiên ngay vết sưng hôm qua xuất hiện thêm vệt máu bầm. Nàng nhíu mày càng chặt. "Cái này...con bị lúc nào? Ai đánh con? Khi nãy lúc mẹ không có ở đó đã xảy ra chuyện gì?""Mẹ, không có, lúc nãy con ngủ trong phòng không cẩn thận nên ngã nhào xuống đất thôi. Không có gì đâu!"Lan Lăng nhìn nhìn Ngụy Châu một chút, tay vuốt ve mái tóc mềm mại như tơ, tiến đến hôn lên gò má phấn nộn của nó một cái. "Để mẹ cõng con!"Ngụy Châu nhìn mẹ mà nở cụ cười, còn ưỡn ngực vỗ vỗ vào. "Mẹ, Ngụy Châu là đàn ông, không cần mẹ cõng."Lan Lăng bỗng nhiên bật cười thành tiếng."Phải, con là người đàn ông của mẹ, đã trưởng thành rồi!"Hai người một lớn một nhỏ nhanh chóng nắm lấy tay nhau vui vẻ từ từ trở về nhà. Cách đó khoảng vài chục mét có một chiếc xe hơi màu đen bóng loáng, từ lúc nào đã dừng bên đường âm thầm quan sát hai mẹ con Ngụy Châu. "Đại ca, giờ phải làm sao? Có đi theo hay không?""Trở về đi, tao đã có kế hoạch khác.""Dạ!"-Sáng hôm sau, Lan Lăng dậy từ rất sớm, chuẩn bị thức ăn cho Ngụy Châu bỏ vào balô rồi hai mẹ con cùng đến trường. Đến cổng trường nó mới nắm lấy tay mẹ."Mẹ, con đi vào một mình được rồi!""Để mẹ đưa con vào lớp!""Mẹ, người đàn ông trưởng thành không cần mẹ đưa đến lớp. Thật mất mặt!"Nhìn gương mặt nghiêm túc của Ngụy Châu cùng giọng nói non nớt của nó mà Lan Lăng phì cười. Nàng cúi xuống chỉnh lại chiếc nơ trên cổ con trai mình. "Được được, người đàn ông trưởng thành đi đi, mẹ sẽ trở về. Nhớ thức ăn ở trong cặp, không được bỏ ăn trưa.""Con biết rồi, mẹ trở về đi!"Lan Lăng nói xong thì đứng dậy vẫy vẫy tay chào Ngụy Châu, nó nhanh nhảu mang balô rồi đi thẳng vào trường học. Nó vừa đi vừa ngẩng đầu nhìn, quả nhiên là ngôi trường dành cho con nhà giàu nổi tiếng ở C thị. Có đài phun nước, có sân bóng rổ, có khu thể dục thể thao, còn có cả hồ bơi. Một con đường nhựa lớn với thảm cỏ xanh trải dài hai bên, hàng cây ngô đồng cao thật cao khẽ vươn mình mạnh mẽ trong nắng ấm. Những đồng học của nó đều một dạng ăn vận đẹp đẽ, ai nấy đều cao lớn xinh trai đẹp gái. Nó vừa nhìn liền cảm thấy thích thú."Bạn học nhỏ, sau lưng có xe, đi đứng cẩn thận!"Ngụy Châu theo giọng nói thì nhìn thấy vài chiếc xe hơi sáng loáng sang trọng lái vào cổng trường, từ từ vút qua. Nó đi được một đoạn thì nhìn thấy chiếc ô tô đậu vào bãi xe, trên xe bước xuống không ai khác chính là Hoàng Thiếu Hoa, Nhược Lan cùng thư ký Kim. Sau cùng thì Hoàng Cảnh Du, đại thiếu gia Hoàng thị cũng từ từ bước xuống. Hắn mười hai tuổi nhưng vô cùng cao, tóc cắn ngắn, thân thể to lớn khí thế áp người làm những học sinh khác vừa nhìn đều không khỏi nhìn lâu thêm một lúc. Những phụ huynh đi cùng con cái mới nhìn thấy chủ tịch của Hoàng thị lập tức tiến đến chào hỏi. Xung quanh nhanh chóng náo loạn thành một đoàn. Ngụy Châu nhìn thấy cánh tay Hoàng Thiếu Hoa đặt trên vai Hoàng Cảnh Du cười nói cùng những phụ huynh khác mà trong lòng không rõ tư vị gì. Nó rũ mắt cắn môi một cái rồi nhanh chân đến phòng hành chính. Hôm nay nó phải nhận đồng phục cùng dặn dò của giáo viên. Giáo viên nhìn thấy thư giới thiệu viết tay của thư ký Kim trên tay nó thì liền biết đứa trẻ này thân thế cũng không bình thường nhưng không tiện hỏi ra. Trên lý lịch của nó cột cha để trống tên, nên họ rốt cuộc cũng không biết thật sự Hứa Ngụy Châu là con trai của Hoàng Thiếu Hoa. Nhưng nhìn thấy nó ngoan ngoãn dễ nhìn như vậy liền cảm thấy có thiện cảm. Giáo viên chủ nhiệm của nó là một người thầy ngoài ba mươi tuổi mang họ Tống, gọi là Tống Trình. Sau khi dặn dò và làm vài thủ tục, Tống Trình dẫn Ngụy Châu lên lớp. "Chào các em, hôm nay lớp chúng ta có một bạn mới chuyển đến, tên là Hứa Ngụy Châu, các em đối xử tốt với bạn nhé!"Thầy Tống quay lại nói cùng Ngụy Châu. "Em ngồi ở đằng kia, gần ngay lớp trưởng để bạn ấy kiềm cập thời gian đầu cho em!""Dạ em cảm ơn Thầy!"Ngụy Châu xách balô xuống dãy bàn thứ ba gần cửa sổ ngồi cùng một bạn nữ. Bạn này còn nhỏ nhưng rất xinh, mắt to màu hạt dẻ, trên gò má còn có một cái đồng tiền duyên. "Chào bạn học Hứa, mình là Tống Thiến."Ngụy Châu nhìn nhìn Tống Thiến, gương mặt nàng thật giống với thầy Tống, chắc là con gái của thầy, nhưng nó chỉ nghĩ, trên miệng vẫn nở nụ cười vô thưởng vô phạt. "A, gọi mình là Ngụy Châu. Tống Thiến, chào bạn. Từ nay, nhờ bạn chiếu cố mình!"Ngụy Châu rất nhanh hòa nhập cùng môi trường mới. Ở chỗ này nó cảm thấy có một luồng sinh khí mới, bất quá nó sẽ không phải trải qua cảnh tượng cũ nữa. Ở ngôi trường kia nó học giỏi nên rất nhiều đứa ghét nó, Ngụy Châu gần đây thường bị đám bạn đánh, giành mất đồ ăn mẹ nó chuẩn bị. Chúng đều là những đứa trẻ con nhà giàu, nó nhiều lần nói với giáo viên chủ nhiệm nhưng bọn họ đều chọn lựa phớt lờ mặc kệ nó, có lẽ chỉ vì nó không có xuất thân tốt như những đứa trẻ Châu tuy mới mười tuổi nhưng biết rằng bản thân mình phải chịu đựng, vì nếu phản kháng lại thì chỉ có mẹ con nó chịu thiệt thòi mà thôi. Còn nói với nhà họ Hoàng thì Ngụy Châu lại càng không thể, nó không muốn mẹ mình phải vì nó mà cầu xin bọn họ thêm bất kỳ điều gì nữa."Ngụy Châu, lát nữa vào hội trường nhé. Hôm nay trường chúng ta đón một anh trên mình hai lớp vừa chuyển đến. Nghe nói gia thế rất lớn. Học sinh nào cũng phải đến đó tham dự.""Là cậu chủ sao?"Ngụy Châu chỉ mỉm cười với Tống Thiến một cái, chỉ là nụ cười đó có chút miễn cưỡng. Một lúc sau, toàn thể học sinh trong trường đều đến hội trường, bí thư trường đọc một bài cảm ơn dài về Hoàng thị đầu tư vào quỹ xây dựng trường học của bọn họ, rồi thân thế chủ tịch Hoàng thị ra sao, rồi học lực của Hoàng Cảnh Du thế nào. Sau màn giới thiệu thì Cảnh Du bắt đầu đàn một bản piano, hắn tuy còn nhỏ nhưng đã rất đẹp trai, ai nấy đều nhìn đến mê mẩn, Tống Thiến cũng tròn mắt say sưa nhìn Hoàng Cảnh Châu bên dưới nhìn gia đình họ quây quần bên nhau không khỏi cảm thấy lòng ẩn ẩn đau. Nó thật muốn khóc nhưng nó không thể. Nước mắt của nó vốn dĩ không tác dụng gì với người "ba" kia, dù bản thân có gào lên thì cũng không có bất kỳ ai để ý đến mình. Nhưng bất quá nó biết được tương lai cần học thật giỏi, để Lan Lăng không phải buồn tủi nữa. Một lúc sau hoàn tất mọi thủ tục, ai nấy đều chuẩn bị về lớp. "Ngụy Châu!"Từ phía sau Ngụy Châu nghe thấy có người gọi mình liền xoay mặt nhìn lại, chính là thư ký Kim. Phía sau thư ký Kim là cả nhà họ Hoàng đang dồn ánh mắt về phía nó."Còn không mau đến chào ông bà chủ?"Ngụy Châu nhìn nhìn, ở hội trường còn rất đông người, có cả ban giám hiệu và phụ huynh cùng bạn học của nó. Nó rũ mắt một cái từ từ bước đến trước mặt Hoàng Thiếu Hoa, đầu hơi cúi xuống. "Còn chào ông bà, chào thiếu gia!""Đây là..."Một người phụ huynh bên cạnh lên tiếng. "Là con của nàng hầu nhà tôi!"Lên tiếng là Nhược Lan. Nàng hôm nay trong bộ váy vest kem thật nho nhã, tóc vấn cao ra dáng quý tộc sang trọng, giày thương hiệu đẳng cấp, trang sức kim cương thời thượng đính trên cổ. Gương mặt vừa nói vừa nở một nụ cười vừa phải, khiến ai nấy nhìn đều thấy mức độ quý phái của Hoàng phu nhân. Người phụ huynh nhìn Ngụy Châu, trong ánh mắt kèm theo tia khinh miệt rõ ràng. Hắn còn tưởng là con nhà nào quyền quý thì định ra chiều sủng nịnh một chút, không ngờ chỉ là con của một nàng hầu. "Ra là vậy! Gia đình ngài thật tốt, ngay cả con của người hầu cũng được thu xếp cho vào trường học quý tộc này.""Thấy nó đáng thương như vậy nên chúng tôi cũng tạo điều kiện giúp đỡ!"Nhược Lan vừa nói vừa mỉm cười nồng hậu. Hoàng Thiếu Hoa đứng một bên vẫn lạnh mặt, thư ký Kim có phần áy náy, còn Hoàng Cảnh Du không rõ tư vị gì. Ngụy Châu cắn chặt môi mình, nó cúi gầm mặt xuống đất, nếu ai tinh ý thì có thể nhìn thấy trên mặt thảm đã xuất hiện thêm vài vệt nước. "Được rồi, vào lớp đi!"Hoàng Thiếu Hoa phẩy phẩy tay về phía Ngụy Châu, nó không trả lời mà xoay người lầm lũi đi nhanh về hướng nhà vệ sinh. Nàng hầu sao? Mẹ nó từ lúc nào đã trở thành nàng hầu của nhà họ? Nó lao vào nhà vệ sinh đứng nửa buổi trong đó, tay đấm vào vách tường phòng vệ sinh kêu "oành oành", răng cắn chặt môi ngăn đi tiếng nấc nghẹn trong lồng ngực. Một lúc sau trở ra liền nhìn thấy Hoàng Cảnh Du đang đứng rửa tay. Bên cạnh là vài ba tên đàn em cùng lớp mà hắn vừa thu phục được. Ngụy Châu liền lạnh mặt đi ra ngoài. "Sao hả? Tay đánh vào tường như vậy không thấy đau?"Hoàng Cảnh Du vừa rửa tay cũng không nhìn nó, nhếch mép lên cười, giọng khàn khàn. Ngụy Châu siết chặt tay thành nắm đấm, không xoay người lại mà bước nhanh khỏi nhà vệ sinh. Khi bóng lưng nó đi rồi, Hoàng Cảnh Du bỗng ngừng cười, trong mắt chỉ còn lại một mảnh hàn ý, nhìn nhìn bản thân trong gương rồi từ từ rời này, Lan Lăng đang thêu thùa trong nhà, hôm nay nàng có một đợt hàng phải giao gấp. Đang ngồi trên ghế chỉnh lại mẫu thêu thì nghe tiếng gõ cửa. Nàng đặt khung thêu xuống rồi đứng dậy. "Ai đó?"Vẫn không có tiếng trả lời, nàng tưởng nghe nhầm thì định ngồi xuống. "Cốc, cốc, cốc!""Ai đó?"Đáp lại nàng cũng chỉ có một mảng yên lặng, Lan Lăng đến bên cửa vặn chốt mở ra, nàng liền giật mình một cái. "A!"-HẾT CHƯƠNG 2
Ngụy Châu nghe tiếng cửa mở liền mở mắt ra, sau đó giường y khẽ lún xuống, lập tức một đôi bàn tay mảnh khảnh chạm nhẹ vào gò má y, Ngụy Châu khẽ thở dài một hơi liền nắm lấy bàn tay kia áp vào má mình, giọng nói của y vừa mềm mại vừa có một chút cưng chiều cùng yêu thương. "Sao vẫn còn chưa ngủ? Khi không lại chạy đến đây?""Em sợ nha!"Ngụy Châu vừa nói vừa ngồi dậy, bàn tay với những đốt thon dài khẽ vươn lên vuốt ve mái tóc của người con gái trước mặt. "Đại cô nương như em ma quỷ nhìn thấy cũng không dám động vào. Còn sợ cái gì hả?""Chính Kỳ, em ngủ không được, thực sự không ngủ được!"Ngụy Châu nhìn cô gái trước mặt mình, ánh trăng sáng bên ngoài rọi vào khắc họa ngũ quan xinh đẹp trên gương mặt nàng. Mày ngài, mắt phụng, sống mũi cao thon nhỏ, bờ môi mỏng hồng hồng cùng hàm răng trắng sứ hơi hé mở theo từng cử động môi. Gương mặt nàng đặc biệt phúng phính như thiếu nữ mười tám dù nàng đã bước sang tuổi hai mươi ba. Mái tóc đen dài từng sợi thơm tho phủ phục trên chiếc váy trắng dài rộng thùng thình. Nàng có một đôi mắt rất đẹp, chỉ có điều đáy mắt trong veo thoáng chút u buồn cùng thảng thốt, khiến mỗi lần y nhìn vào đều cảm thấy một chút tiếc thương. Ngụy Châu thở dài một cái rồi tựa lưng vào thành giường, vươn tay kéo người nàng gối đầu trên đùi hắn. "Tiểu Tuyết, nằm ở đây, anh hát cho em ngủ!"Cô gái nghe được thì mỉm cười, lập tức an phận gối đầu lên đùi y, ánh sáng nhè nhẹ của trăng đêm len lỏi vào căn phòng, làm khung cảnh có một chút huyền ảo. Tiếng hát của Ngụy Châu khi trầm khi bổng hòa cùng tiếng gió và trăng thanh ru nàng vào mộng đẹp. Chỉ một lúc sau Ngụy Châu đã nghe hơi thở đều đều bên cạnh, y giương bàn tay vuốt ve lại mái tóc của nàng rồi thì thầm. Cũng không biết những lời này y nói là cho bản thân nghe hay cho nàng nghe nữa. "Tiểu Tuyết...xin lỗi em!"Ngụy Châu cẩn thận đặt đầu nàng xuống gối, kéo chăn đến cổ, còn khẽ vuốt lại mái tóc trên trán nàng rồi từ từ đến trường kỷ cạnh cửa sổ nằm xuống. Đêm nay trăng thật đẹp, nhưng mà ánh trăng sáng ngoài kia liệu có hiểu được những nỗi sầu muộn của lòng y lúc này hay không? Mọi thứ thật rối rắm khiến y cảm thấy phiền não. Một lúc sau, điện thoại có người gọi đến, đó là Tống Huy. Ngụy Châu nhìn nhìn lập tức bắt máy. "Ngụy Châu, đã tìm thấy tung tích của Hứa Kiến Thành!"Nghe đến cái tên này phút chốc trái tim Ngụy Châu nhói lên một cái. Y từ trường kỷ bật ngồi dậy, khẽ hít khí một cái rồi khó khăn rặn ra một câu. "...Ở đâu?""Hứa Kiến Thành vẫn chưa lộ diện, nhưng mà em đã dò được thông tin của con gái hắn, Hứa Khả!"Cả gương mặt Ngụy Châu phút chốc chìm vào bóng tối, ánh trăng hắt lên thân ảnh y tạo thành một cái bóng mờ mờ trên mặt đất. "Hứa Khả đang điều hành một quán bar ở D thị, thuộc chuỗi kinh doanh của Tiền Chí Kiên. Theo thông tin em tìm thấy được thì ả đang là tình nhân của con trai út Tiền Chí Kiên.""Tiền Chí Kiên?"Ngụy Châu phút chốc nhíu nhíu mày. Người này y biết, chính là kẻ chủ mưu đằng sau bọn bắt cóc mình, năm đó cùng Hứa Kiến Thành có qua lại. Hắn rất nổi danh trong giới hắc đạo. Theo tư liệu trước đây điều tra được, thì Tiền Chí Kiên chính là người đầu tư cho Hà Bắc Thiếu tranh cử chức thị trưởng C thị cùng Hoàng Thiếu Hoa mười năm trước. Đáng tiếc, năm đó Hoàng Thiếu Hoa đã đắc cử, còn ngồi ở chiếc ghế thị trưởng tận gần tám năm. "Tống Huy, cậu tiếp tục điều tra về một người gọi là Hà Bắc Thiếu, xem thử mối quan hệ của giữa Tiền Chí Kiên và hắn là thế nào. Tiền Chí Kiên thế lực mạnh như vậy, muốn đối đầu chỉ có thể tìm ra điểm yếu của hắn. Năm đó, hắn bắt tay cùng Hà Bắc Thiếu là vì tình hay lợi ích, cái này chúng ta cần nắm rõ. Biết đâu sẽ có được điểm yếu của Tiền Chí Kiên. Còn nữa...theo dõi Hứa Khả, bằng mọi cách phải biết được nơi ở của Hứa Kiến Thành.""Được!""Khoan đã...Tống Huy, cẩn thận đả thảo kinh xà!""Em biết rồi, anh an tâm!""Tiền, tôi đã chuyển vào tài khoản để cậu điều động nhân lực. Nhớ, chỉ cần hiệu quả, nếu cần thêm hãy nói với tôi một tiếng.""Em biết rồi, anh đừng lo lắng. Ngủ sớm đi! Ngày mai rảnh không, em chở anh đi ăn cơm?""Ngày mai...tôi cũng chưa biết. Nhưng mà...cậu đã về nhà rồi đúng không?""Em đang ở nhà!"Ngụy Châu bất giác ngừng lại một lúc, sau đó từ từ cất giọng, tiếng nói của y trong đêm nhẹ nhàng tựa như hơi thở khiến Tống Huy nghe như y đang nằm cạnh bên mình. "Tiểu Thiến...cô ấy có khỏe không?""Chị? À...chị em vẫn khỏe, còn sắp kết hôn!""Kết hôn?"Ngụy Châu hỏi hai tiếng rồi bỗng dưng im bặt, phải rồi, Tống Thiến cũng không còn là cô gái mười lăm thuở nào, hẳn nhiên phải thành gia lập thất. Y khẽ thở dài một tiếng rồi tiếp tục. "Được rồi, có gì ngày mai tôi gọi cậu. Nhớ cẩn thận giữ gìn sức khỏe. Những ngày này mưa nhiều, phổi cậu không tốt, không có việc thì đừng nên ra ngoài!""Anh!""Ừ?""Em nhớ anh!"Ngụy Châu ngừng lại một lúc rồi nhẹ nhàng trả lời. "...Ừ!"Vừa dứt lời, Tống Huy lập tức ngắt máy, điện thoại sớm chỉ còn vang vọng những hồi chuông vô nghĩa. Ngụy Châu thở dài một cái rồi nằm lại xuống trường kỷ, một tay gác lên trán nhớ về những ngày xưa cũ. "Sắp kết hôn sao, tiểu Thiến?"Y mở điện thoại của mình ra, mấy ngày trước trong lúc tình cờ y đã nhìn thấy trang cá nhân của Tống Thiến trên mạng xã hội, y liền vội vã lưu về một tấm ảnh của Tống Thiến. Nàng lớn lên lại thập phần xinh đẹp như vậy, chỉ có điều mái tóc dài năm xưa đã thay bằng một mái tóc ngắn. Nhưng nó rất hợp với nàng, vừa hiện đại vừa trẻ trung. Y không hỏi Tống Huy, nhưng nghe nói giờ nàng đã là một giáo viên, còn nối nghiệp ba mình trở thành giáo viên dạy ở trường quý tộc năm xưa mà bọn họ từng học. Cuộc sống của nàng thanh đạm qua ngày, chỉ có điều y không biết rằng nàng dự định kết hôn. Chú rể là ai chứ? Y cũng thực sự muốn biết. Năm xưa Tống Thiến là bạn thân của y, cũng là người quan tâm giúp đỡ y rất nhiều. Những gì thuộc về nàng y đều thực sự trân trọng. Nếu gia đình y không xảy ra biến cố, nếu y không rời khỏi đất nước này, biết đâu hiện tại y có thể cùng nàng bước vào lễ đường, nhìn nàng nắm tay người trong lòng mà nói lời chúc phúc. Hiện tại, y chỉ có thể là một người lẳng lặng đứng trong bóng tối mà nhìn ngắm nàng từ xa mà thôi. Ngụy Châu mở tấm hình mấy ngày trước đã tải về trong máy mà nhìn ngắm một lúc, ngón tay không tự chủ được khẽ nâng lên vuốt ve gương mặt đang cười tươi trong ảnh. "Tiểu Thiến, cậu phải hạnh phúc nhé!"Ngụy Châu vừa nhắm mắt thì bất giác từ phía giường phát ra tiếng kêu nhỏ. "Ngụy Châu, cứu em...Ngụy Châu...a!"Ngụy Châu lập tức bật dậy lao đến giường nắm lấy vai người đang gặp cơn ác mộng mà lay gọi. "Tiểu Tuyết, tỉnh dậy, tiểu Tuyết!""A..."Cô gái trong cơn hoảng loạn mở mắt ra, nhìn Ngụy Châu một lúc rồi như nhận ra y, nàng nhoẻn miệng cười. Trên gương mặt chính là nước mắt đầm đìa. "Chính Kỳ!"Ngụy Châu lau lau nước mắt trên gương mặt nàng, ánh mắt y ngập tràn lo lắng. "Gặp ác mộng hay sao?""Em không nhớ...nhưng em rất sợ, Chính Kỳ, em sợ lắm!""Được rồi, em ngủ đi, anh nằm ở đây với em. Không có gì phải sợ, biết không?"Ngụy Châu nằm xuống ôm nàng vào lòng rồi thì thầm những câu trấn an. Nàng chính là Giang Hạo Tuyết, em gái Giang Hạo Phong. Ba năm trước vì sự cố kia mà thần trí nàng trở nên không bình thường, khi tỉnh khi mê. Ngụy Châu cùng Giang Hạo Minh nhiều năm nay luôn ở bên cạnh chăm sóc cho nàng, nhiều chuyện trong quá khứ Hạo Tuyết cũng không còn nhớ rõ. Đặc biệt, nàng lại quên đi Hứa Ngụy Châu. Năm đó tỉnh dậy sau biến cố, nàng đã gọi y bằng cái tên Chính Kỳ, đã lâu lắm rồi mới nghe nàng gọi lại hai tiếng "Ngụy Châu" khiến y có một chút ngoài ý muốn. Lần trở về này, cả Giang Hạo Minh và Ngụy Châu đều tận lực giấu nàng, nhưng không biết bằng cách nào Hạo Tuyết biết được liền chạy theo y. Những năm nay y vẫn luôn như vậy, vô cùng yêu thương và trân trọng nàng. Chưa từng để nàng phải chịu qua ủy khuất. Nàng đối với người khác thì vô cùng chán ghét, thỉnh thoảng lại tỏ ra hung dữ. Chỉ đặc biệt dịu ngoan khi ở bên Ngụy Châu mà thôi!-Sáng hôm sau, Ngụy Châu thức dậy sớm đến Giang thị xử lý công việc. Sau đó đến công trình xây dựng kiểm tra tiến độ công việc. "Trợ lý Hứa, ở đây chúng tôi đảm bảo tiến hành đúng tiến độ, anh cứ an tâm!"Người nói chính là quản đốc của công trình. Đây chính là hạng mục hợp tác giữa Giang thị và Hoàng thị. Ngụy Châu nhìn nhìn xung quanh, sau đó hơi mím môi một chút. "Hôm qua có công nhân bị thương, bên chú đã xử lý xong chưa?""Dạ chúng tôi đã liên hệ với gia đình của nạn nhân, cũng đã đền bù thỏa đáng!""Vậy thì tốt rồi, 8 giờ sáng ngày mai, chú cử người cùng tôi đến bệnh viện nhìn qua họ một chút!"Đốc công nghe vậy thì nở nụ cười hồn hậu. Người này dáng không cao nhưng rất rắn rỏi. Gương mặt cương nghị phong sương cùng mái tóc điểm hoa râm khiến Hứa Ngụy Châu vừa nhìn đã có hảo cảm. "Dạ, dạ! Phải rồi, cũng không còn sớm, mời trợ lý Hứa cùng chúng tôi dùng cơm một bữa."Ngụy Châu nhanh tay mở cặp đặt hồ sơ xây dựng vào, vừa nói vừa cười. "Cảm ơn hảo ý của chú, nhưng mà tôi còn có việc, hẹn lần khác!""Vậy, trợ lý Hứa đi thông thả!"Người quản đốc quay lại nói với thuộc cấp. "Đang, cậu tiễn trợ lý Hứa xuống đường. Chỗ này công trình xây dựng không cẩn thận dễ bị thương."Ngụy Châu liền khoát tay. "Không cần, tôi đi một mình được rồi!""Vậy...""Yên tâm. Chào chú!"Y vừa dứt lời liền nhanh chóng rời khỏi. Chiếc áo sơ mi trắng từ lúc nào đã ướt đẫm mồ hôi. Y từ từ xuyên qua những khe hẹp của công trình. Giàn giáo ngổn ngang chất chồng lên nhau khiến y khẽ nhíu mày. Lúc này là giờ nghỉ trưa, chỉ còn lại vài ba công nhân đang dọn dẹp. Mùi xi măng cùng vật liệu xây dựng xộc lên mũi làm Ngụy Châu cảm thấy khó chịu. Y nhìn nhìn xung quanh, khẽ chỉnh lại cổ áo đầy mồ hôi của mình rồi lấy ra điện thoại. "Trợ lý Hứa, có chuyện gì sao?""Quản đốc, những vật liệu nào không còn sử dụng thì kêu người mang đi hoặc dọn dẹp lại, như vầy rất dễ gây ra tai nạn!""Dạ, tôi biết rồi. Lát nữa tôi sẽ kiểm tra lại.""Không còn gì nữa, chú làm việc của mình đi!""Dạ!"Vừa ngắt máy, Ngụy Châu đi thêm vài chỗ nữa để kiểm tra. Bất giác, chân y vấp phải một thanh chắn ở góc hẹp, giàn giáo ở phía trước liền đổ sập xuống. Ngụy Châu theo quán tính giương lên cánh tay che đầu rồi ngã xuống nhào xuống Cảnh Du vừa kết thúc cuộc họp ở Hoàng thị. Hắn chuẩn bị rời khỏi thì bị Hoàng Thiếu Hoa gọi lại. "Những lời ta nói, cậu đã suy nghĩ thấu đáo rồi chứ?"Hoàng Cảnh Du nhìn Hoàng Thiếu Hoa, vẫn là gương mặt lạnh lùng không đổi của mười năm về trước. Bất giác hắn nhếch mép lên cười một cái. "Là ba thực sự lo cho con hay lo cho tương lai của ba ở Hoàng thị?"Hoàng Thiếu Hoa nheo đôi mắt nguy hiểm nhíu mày thành hàng nhìn Hoàng Cảnh Du. "Có ý gì?"Hoàng Cảnh Du nhìn y, chưa bao giờ hắn cảm thấy mình bình tĩnh như lúc này. Kể từ đêm qua, hắn biết mình cả đời cũng đừng hòng thay đổi được mối quan hệ này, có chăng chính là càng lúc càng trở nên tồi tệ mà thôi! Cho nên, cuối cùng hắn đã chọn không mang theo hy vọng nữa, không hy vọng sẽ không còn thất vọng. Hắn coi như đây chính là một phần bất hạnh trong chính sinh mệnh của mình đi. Nếu đã như vậy, hắn cần thức thời mà sống tốt cuộc đời của người thừa kế sáng giá của hào môn. Như vậy cũng không có gì là không tốt!"Ba hiểu con muốn nói gì mà. Nhưng có điều ba hãy yên tâm. Con sẽ không làm bất kỳ điều gì ảnh hưởng đến uy tín của ba ở Hoàng thị! Con tự mình biết cân nhắc."Hoàng Thiếu Hoa ngồi ở ghế chủ tọa, gõ gõ tay lên mặt bàn, cũng không nhìn Hoàng Cảnh Du, nhưng nhìn thoáng qua y, hắn có thể nhận ra một chút hài lòng trên gương mặt đó. "Mục đích của bọn gửi cái kia là gì, cậu đã tìm hiểu hay chưa? Bọn chúng muốn gì? Không đơn thuần rảnh rỗi mà theo dõi cậu!""Ba để con giải quyết chuyện này!"Phải, Hoàng Cảnh Du hắn xưa nay không từ thủ đoạn, cũng chỉ hắn đối phó người khác, chưa đến lượt người khác đối phó cùng hắn. Ngày hôm qua hắn đã cho a Tứ cùng thuộc hạ của mình tiến hành điều tra, lần theo số điện thoại đã gửi tin nhắn kia, bất quá hiện tại vẫn chưa có tung tích. Dường như người gửi tin kia là một cao thủ công nghệ, ẩn thân vô cùng tốt. Bất quá, Hoàng Cảnh Du hắn cũng không phải đèn sắp cạn dầu, đội ngũ của hắn không ít người tài. Sớm đã giăng thêm nhiều cạm bẫy chờ kẻ kia sa lưới. Vì hiện tại kẻ đó vẫn chưa đưa ra yêu cầu của mình nên bọn người của Hoàng Cảnh Du vẫn án binh bất động. "Cậu rãnh rỗi thì về thăm mẹ cậu một chút.""Dạ con biết rồi!""Còn việc kết hôn của cậu và Lý Ngọc?""Cứ theo sự sắp xếp của ba."Hoàng Thiếu Hoa nhìn nhìn, xuyên qua gọng kính vàng, không nhanh không chậm khàn khàn nói một câu. "Lý Minh Hạo vừa dính vào bê bối tham ô, đúng là một kẻ ngốc, lại để bọn kia sờ gáy. Cuộc hôn nhân này e là không giữ được."Cảnh Du nghe xong thì hơi nhíu mày một chút. Lý Minh Hạo chính là cha của Lý Ngọc, người này là giám đốc sở công thương của C thị, hô phong oán vũ nhiều năm, uy tín vang vọng một vùng. Nhưng nay để cục điều tra tìm đến, e là khó có thể quay đầu. "Vậy, cứ theo sự sắp xếp của ba!"Hoàng Thiếu Hoa nhìn nhìn Hoàng Cảnh Du một lúc không rõ tư vị gì. Một chút hài lòng lại có một chút ngoài ý muốn. Lý Ngọc nói gì thì nói cũng là bạn gái lâu nhất của hắn, theo hắn từ lúc hắn mười bảy mười tám tuổi. Nay nói dứt thì có thể dứt ngay sao? Nhưng lời nói của Hoàng Cảnh Du rõ ràng vô cùng dứt khoát. Là hắn đủ tuyệt tình hay quá tàn nhẫn đây? Huấn luyện ra một con sói khiến Hoàng Thiếu Hoa cảm thấy không hề vui sướng như trong lòng vẫn nghĩ. Nhiều năm nay, Hoàng Thiếu Hoa vẫn muốn lưu lại Hoàng Cảnh Du, vừa để giữ vững chức vị của mình ở Hoàng thị, nếu không có người thừa kế, đám người trong hội đồng kia dứt khoát sẽ làm loạn. Đồng thời cũng muốn trả thù Nhược Lan, với hắn, Hoàng Thiếu Hoa chưa từng có tình thương. Nhìn hắn, y liền nhớ đến sự phản bội năm xưa của người mà hắn yêu thương. Dù đã mấy chục năm trôi qua nhưng y vẫn không cách nào nuốt trôi cơn giận dữ này. "Vậy được rồi, Hoàng thị sẽ ra thông báo hủy hôn. Nghe nói con gái của giám đốc Sở tài chính cũng rất được, cậu đến nhìn xem một chút!""Con biết rồi thưa ba!""Ừ, đi đi!"Hoàng Cảnh Du cúi đầu âm trầm nét mặt rồi xoay người đi thẳng ra ngoài. Hắn cũng không suy nghĩ nhiều về Lý Ngọc, nhưng mà chắc chắn nàng cũng sẽ không để mọi thứ êm xui, Hoàng Cảnh Du hiểu rất rõ về nàng. Nhưng mà, việc đến nước này hắn cũng không có lựa chọn khác. Dù gì chỉ là kết hôn, là Lý Ngọc hay một cô gái khác cũng không có gì là khác nhau. Đối với hắn chuyện tình cảm vốn dĩ chưa từng quan trọng, hắn cũng sẽ không yêu bất kỳ ai. Đối với hắn, địa vị mới là quan trọng nhất, có địa vị thì có tất cả, địa vị và quyền lực không phải đã lấp đầy nỗi cô đơn của hắn suốt nhiều năm nay hay sao? Còn tình yêu...Bỗng dưng hắn nhớ đến Hứa Chính Kỳ, từ trưa hôm qua đến giờ vẫn chưa có liên lạc với y. Y có phải đang nằm trên giường cùng Giang Hạo Phong hay không? Nghĩ đến đây bất giác hắn cảm thấy lòng mình dâng lên một cơn giận dữ không tên, Hứa Chính Kỳ này nếu muốn đùa giỡn hắn thì hắn nhất định sẽ không để yên đâu. Hoàng Cảnh Du liền lấy điện thoại gọi nhưng mãi vẫn không thấy y bắt máy. Hắn tức giận gọi lại lần nữa, bên kia vừa có tín hiệu thì hắn liền gằn giọng. "Em đang ở đâu?""Xin chào...tôi không phải là trợ lý Hứa..."Hoàng Cảnh Du nghe giọng nói nam nhân xa lạ vang lên, phút chốc, không chờ bên kia dứt câu liền cảm thấy vô cùng tức giận, hắn gầm lên."Cậu ta ở đâu? Sao không nghe máy?"Bên kia nghe giọng nói không mấy khách khí của Hoàng Cảnh Du thì hơi khựng lại một chút làm hắn càng thêm tức giận. "Cậu ta ở đâu? Anh là ai?""Dạ? Trợ lý Hứa bị thương, hiện đang cấp cứu ở bệnh viện! Tôi là quản đốc công trường của cậu ta.""CÁI GÌ?"Hoàng Cảnh Du theo lời chỉ dẫn của người nghe máy thì một đường tức tốc lái xe đến bệnh viện. Trong lúc lái xe, tâm trạng hắn thập phần tồi tệ. Nghe nói là y đến công trình khảo sát rồi bị giàn giáo ngã trúng. Chấn thương không nặng lắm nhưng một cánh tay có thể không thể hoạt động trong một thời gian dài. Khi dừng xe ở đèn xanh đèn đỏ, hắn bất giác nổi điên đập tay vào vô lăng. Hắn không hiểu bản thân mình vì cái gì mà lo lắng cho Hứa Chính Kỳ đến như vậy, bất quá chỉ là một tình nhân! Nhưng mà từ lúc nào người đó đã một cách tự nhiên len lỏi xâm chiếm vào trái tim của hắn rồi! Hoàng Cảnh Du không muốn thừa nhận nhưng sự hiện diện của y làm cho hắn cảm thấy vui vẻ. Khi Hoàng Cảnh Du đến nơi thì Ngụy Châu đã được chuyển sang khu hồi sức. Hắn đẩy cửa tiến vào liền nhìn thấy y đang nằm ngủ trên giường. Ở cổ tay còn cắm dịch truyền, đầu quấn một chiếc băng trắng vòng qua trán, cánh tay phải bị gãy xương nên quấn bột treo trên cổ. Hắn ngồi xuống một bên giường, giương bàn tay từ từ vuốt nhẹ trán y. Hắn ngồi đó trừng mắt nhìn y, từng đường nét ngũ quan như muốn khắc sâu vào trí nhớ của hắn. Sau đó chạm nhẹ vào ngón tay bên cánh tay bị gãy bỗng nghe Ngụy Châu rên lên một tiếng. "Ưm..."Ngụy Châu từ từ mở mắt ra, bất giác hơi thất thần một chút khi nhìn thấy Hoàng Cảnh Du đang ngồi bên cạnh trừng mắt nhìn mình. "Còn biết đau sao tiểu miêu tinh? Sao không chịu nghe lời tôi? Nghe lời ở lại bên tôi thì đã không chịu khổ như vậy.""Anh đến khi nào?""Quan trọng sao? Cánh tay em bị gãy, không thể tháo bột trong vòng một tháng. Não bộ bị va chạm một chút, không nghiêm trọng nhưng cần phải kiểm tra định kỳ, theo tôi biết, em hiện tại sống một mình, vậy ai lo cho em đây?"Ngụy Châu nhìn nhìn hắn, lông mi khẽ nhấp nháy như muốn trêu chọc câu dẫn linh hồn hắn. "Không biết!"Hoàng Cảnh Du bất giác phì cười, bị thành ra như vậy mà còn chiếm tiện nghi ở miệng đi. "Cầu xin tôi, tôi sẽ chăm sóc em!"Ngụy Châu nghe xong thì cũng phì cười, sau cái cười chính là chân mày nhíu lại phát ra một tiếng than nhẹ. "A..."Hoàng Cảnh Du vẫn khoanh tay nhìn nhìn Ngụy Châu, ánh mắt hắn không hề động. Nhưng mà rõ ràng trái tim hắn vừa hẫng lên một cái khi nghe tiếng than kia. Chỉ là hắn không thể hiện ra mặt, càng không muốn để người khác nắm được tâm tư của chính mình. Hoàng Cảnh Du cảm nhận được người này đã chơi đùa hắn suốt mấy tháng qua chính là vì đã để y nhìn thấu được tâm tư của mình. Cho nên, lần này hắn quyết định phải cứng rắn. "Em cũng có thể thuê người chăm sóc, không phiền đến Hoàng tổng đi!""Còn công việc ở công ty, em tính bỏ bê hay sao?""Em là người bệnh, công ty cũng có chế độ cho nhân viên chứ. Không định đuổi em đi?""Hạng mục này không thể thiếu em, em là người phụ trách từ đầu đến cuối. Bên tôi cũng chỉ biết mình em, không phải là em thì tôi không tin tưởng bất kỳ ai khác. Nếu em nghỉ, tôi sẽ yêu cầu Giang thị phải giải trình!""Hoàng tổng làm khó em đi?""Tôi không làm khó em, một tiếng cầu xin, em nói không được hay sao?"Hoàng Cảnh Du vừa nói vừa tiến đến gần phả hơi thở nguy hiểm lên mũi Ngụy Châu, liền sau đó là một nụ hôn ập đến. Hoàng Cảnh Du ngậm ngậm cánh môi y mà liếm liếm. Đầu lưỡi chơi đùa nhưng không tiến vào bên trong. Bàn tay từ lúc nào xuyên qua lớp quần áo mà xoa nắn vùng eo nhạy cảm của y làm Ngụy Châu khó chịu nhíu mày, cánh tay trái yếu nhược đẩy đẩy ngực hắn ra. "Ưm...ở đây là bệnh viện, Hoàng tổng giữ tư cách một chút!""Nhưng tôi thích em, môi em thật ngọt!"Hắn hơi ngẩng đầu nhìn Ngụy Châu một chút, ánh mắt như có như không lơ đãng liếc qua rồi dừng lại trên đôi môi đỏ hồng của y. "Đêm qua em đã ở đâu?""Hửm?""Không phải là ở cùng một người nào đó chứ?"Hắn vừa nói, cánh tay như có như không di chuyển xuống bóp mạnh một cái tại mông y làm Ngụy Châu nhíu mày thành hàng. "Chỗ này, tôi đã nói là chỉ có tôi đâm vào, em còn nhớ chứ?"Vừa nói một ngón tay vừa chọt vào khe hở tại mông Ngụy Châu làm y há miệng hít khí. "Anh muốn cái gì đây? Khinh bạc bệnh nhân đi? Em chỉ có một tay cũng không chống lại anh. Hoàng tổng thủ hạ lưu tình!""Ha ha, coi như là em thức thời. Vậy có đồng ý trở về sống cùng tôi không?""Nhưng...ở đâu?""Ở đâu? Tất nhiên là ở chỗ tôi!""Mễ Túc?"Hoàng Cảnh Du bất giác khựng lại một chút. Nơi đó là cứ địa của hắn, nhưng mà không phải y cũng đã từng ở đó đêm trước hay sao? Nếu mang y về đó thì từ nay bọn họ sẽ sống cùng nhau ở đó. Bất quá Hoàng Cảnh Du vẫn chưa sẵn sàng lắm. "Tôi sẽ mua cho em một căn hộ, em muốn ở đâu? Tôi sẽ mua cho em!""Em không định ở lại C thị nên nhất thời không cần nhà.""Nói vậy là sao?""Em đang ở chỗ của Giang tổng, ngôi nhà đó công ty cấp cho em có thể dùng đến ngày em rời đi. Cho nên không cần thiết mua nhà."Hoàng Cảnh Du nhíu mày thật chặt. Rõ ràng là ép hắn, hắn biết mục đích của Hứa Ngụy Châu là gì, vì một khi vào Mễ Túc ở, có nghĩa là xác định y cùng những tình nhân trong quá khứ của hắn không cùng một địa vị. Hứa Chính Kỳ ơi là Hứa Chính Kỳ, quả nhiên em rất thông minh, cũng rất giỏi thương lượng, nhân lúc tôi còn thích em như vậy liền đạt được mục đích của mình. Hoàng Chính Du cười cười, bất quá hắn cũng không muốn dây dưa thêm nữa. "Mễ Túc, đến đó sống cùng tôi đi!"Ngụy Châu khẽ cong khóe môi lên cười, Hoàng Cảnh Du nhìn thấy mà tâm tư không khỏi như có lửa đốt. "Yêu nghiệt!"Dứt lời, hắn lại tiến đến cắn một cái vào môi y. Bên trong căn phòng sớm lại vang lên tiếng nước ái muội. Ngoài cửa sổ ánh nắng không ngừng nhảy nhót, hoa vẫn nở và chim vẫn ríu rít bản hòa ca giai điệu không bao giờ dứt. -HẾT CHƯƠNG 15Note Ta đang đi Nha Trang, có khi nào ta tình cờ gặp các ngươi ở đó hay ko? Cuối tuần ta mới về nên chương sau sẽ có muộn một chút nhé!
Thang máy vừa đóng lại, Hoàng Cảnh Du liền dán sát hơi thở mình vào cơ thể Hứa Ngụy Châu, từng đợt hôn cuồng nhiệt nóng bỏng trút xuống bờ môi y. Chiếc lưỡi bị hắn quấn mút đến tê dại, bờ môi mọng đỏ ửng. Hoàng Cảnh Du một chân đặt vào giữa hai chân Ngụy Châu, ép y sát vào tường. Thứ to lớn cứng rắn dưới quần hắn đội lên thành lều cọ cọ vào đũng quần Ngụy Châu, một bàn tay đặt trên mang tai y, một bàn tay đặt trên mông y tùy ý nắn bóp."Ưm...Cảnh Du..."Ngụy Châu vì bị hắn ôm mà phát ra từng đợt thở dốc xen lẫn tiếng gọi run rẩy triền miên yêu thương. Thang máy vừa mở ra, Hoàng Cảnh Du gấp gáp từ trong túi quần lấy thẻ, khi cánh cửa vừa đóng lại lập tức hắn đẩy Ngụy Châu vào tường. Da thịt va vào bức tường lạnh lẽo sau lưng tạo thành một âm thanh hỗn tạp mờ ám. Quần áo Ngụy Châu từng cái bị xé ra rơi vãi trên sàn nhà. Bàn tay của y trên cổ Hoàng Cảnh Du cũng run run gấp gáp cởi nút áo sơ mi của hắn. Hoàng Cảnh Du gấp đến đầu óc mê man, hắn chỉ kịp tháo dây quần của mình, nắm lấy hai cánh tay Ngụy Châu nâng cao khỏi đầu áp sát vào tường. Môi lưỡi cuồng nhiệt công thành đoạt đất náo loạn bên trong khoang miệng y, tựa như đói khát tự lúc nào. Giữa hai cánh môi còn có một tia nước bọt lấp lánh chảy ra chói mắt. Hoàng Cảnh Du rời khỏi môi Ngụy Châu cắn lên khóe miệng y, cắn vào chiếc cằm thon gọn, cắn lên yết hầu tinh xảo."Tôi yêu em, yêu em!"Ngụy Châu hai tay ôm lấy vai hắn, cần cổ hơi ngẩng lên, đôi mắt vì sắc tình sủng ướt hơi sương mờ mịt nhìn lên trần nhà. Lúc nhìn thấy Hoàng Cảnh Du ở bữa tiệc sánh đôi cùng Đới Như Ngọc, y đã cảm thấy một cỗ chua xót tràn lên khoang miệng, đắng chát khó chịu. Ngụy Châu từng cho rằng như vậy là kết thúc, mối tình giữa bọn họ cũng không kéo dài tựa như những người từng qua lại với Hoàng Cảnh Du trước đây. Y rồi sẽ tiếp tục hành trình đòi lại công đạo cho mẹ mình. Sau khi thành công làm Hoàng Thiếu Hoa và Phùng Nhược Lan đau khổ, y sẽ tiêu sái mà rời đi, cũng không có bất kỳ luyến tiếc nào. Nhưng mà, sau đó lại nhìn thấy Hoàng Cảnh Du vì mình mà đánh nhau với Giang Hạo Phong. Trước mặt mọi người không còn giống một Hoàng tổng cao cao tại thượng, mà chỉ là một gã đàn ông bình thường, cũng có thể sẵn sàng vì hờn ghen mà đánh nhau giữa chốn đông người. Cũng có thể vì người mình yêu mà tuyên bố sở hữu. Khi đó, Ngụy Châu đã vô cùng hoảng sợ, bởi lẽ sau đêm nay tin tức chấn động này nhất định sẽ bị lan đi. Khi đó, e là y sẽ không còn che giấu được thân phận của chính mình được nữa. Nhưng mà bất quá trong lòng Ngụy Châu khi đó còn có một thứ tình cảm mãnh liệt hơn, chính là vô cùng sung sướng. Một cảm giác hạnh phúc thỏa mãn lan tỏa tận vào ngóc ngách con tim. Ai nói y ngu ngốc cũng được, bất quá ngốc nghếch vì tình cũng đáng để một lần nếm trải qua! Khi Hoàng Cảnh Du đứng trước mặt mọi người, còn có Đới Như Ngọc, mà tuyên bố một câu như vậy, khiến Ngụy Châu giật mình kinh hãi lại vô thức sung sướng trong lòng. Cho dù kế hoạch bị trở ngại, nhưng y vẫn cảm thấy bản thân đã từng được nếm trải hạnh phúc. Quả nhiên, Hứa Ngụy Châu đã yêu Hoàng Cảnh Du. Y cũng không biết mình bắt đầu yêu hắn từ lúc nào, nhưng mà hiện tại vì người này mà y đã trở nên mâu thuẫn với chính mình. Hắn từng bước, từng bước đi vào cắm sâu rễ vào trái tim y. Để rồi ngày hôm nay, y trầm luân cùng hắn. Để cho tình yêu làm mờ đi lý trí, để tình dục buông thả đi chính bản thân mình. Ngụy Châu nhìn thấy từng thớ thịt quyến rũ đến mê người trên cơ thể Hoàng Cảnh Du. Bất giác y cảm thấy môi khô miệng đắng, liền liếm môi mình một cái, rồi cúi đầu cắn nhẹ lên bả vai cứng rắn vạm vỡ của hắn, vừa cắn vừa mút vào tựa như một thứ gì đó khiến y mê đắm. Hoàng Cảnh Du đang vùi đầu vào lồng ngực trắng nõn của Ngụy Châu mà liếm đầu nhũ nhô lên của y, nơi đó trong ánh sáng mờ nhạt của ánh trắng ngoài cửa sổ soi vào liền trở nên lấp lánh ướt át. Tiếng nước nhớp nhép của môi lưỡi làm Ngụy Châu càng thêm rạo rực trong lòng. Phấn hồng xinh đẹp từ lúc nào đã dựng thẳng cọ quẹt vào đùi của Hoàng Cảnh Du. "Ngô..."Ngụy Châu bất giác rên lên bởi từ lúc nào một bàn tay to lớn nắm lấy tính khí của y mà nhu lộng. Y rời môi khỏi bả vai Hoàng Cảnh Du úp mặt vào gáy hắn thở dốc. Hai cánh tay trên lưng bấu chặt vào da thịt hắn để lại những dấu vết đỏ ửng. Đôi chân dường như trở nên run rẩy hư nhuyễn không thể trụ vững. Toàn thân mất sức đứng tựa vào người hắn, eo hơi lắc lư đưa đẩy tính khí trong lòng bàn tay hắn như muốn tăng thêm ma sát. Ngụy Châu nhíu mày nhắm nghiền mắt bất lực run rẩy than một câu. "Cảnh Du...em muốn...a..."Hoàng Cảnh Du ngược lại vô cùng bình tĩnh, tựa như hắn đang đi đàm phán làm ăn. Miệng không lưu tình gia tăng lực mút ở đầu ngực y, làm Ngụy Châu liên tục thở dốc, toàn thân vặn vẹo. "Muốn gì? Hửm?""Em...ưm...khó chịu!"Trong bóng tối hai thân thể quấn riết vào nhau, dục vọng phun trào khiến khó lòng kiềm nén. "Cảnh Du...ưm..."Tính khí liên tục bị hắn nhu lộng bứt rứt đến khó chịu, bên trong nhục thể dường như có thứ gì đó ngứa ngáy muốn bò ra, Ngụy Châu khẩn trương tìm kiếm môi hắn để làm dịu đi cảm giác bứt rứt nóng ran trong người lúc này. "Ưm..."Hoàng Cảnh Du bắt lấy lưỡi y nuốt vào, từng ngụm từng ngụm mân mê đầu lưỡi khiến Ngụy Châu ngửa đầu ra phía sau, ánh mắt mê ly không tiêu cự. Thân thể y lúc này đã trần truồng, toàn thân thon dài trắng nõn bại lộ trong không khí, nhũ tiêm hồng hồng vì bị Hoàng Cảnh Du liếm ướt át mà dựng thẳng. Trên lồng ngực bằng phẳng là những dấu cắn dấu hôn đỏ sậm rải rác. Đôi mắt vì tình dục mà sủng ướt hơi sương, bờ môi bị cắn đỏ hé mở, một chút nước miếng ẩm ướt nơi khóe môi tràn ra. Một chân không tự chủ được từ lúc nào đã cong lên treo bên hông Hoàng Cảnh Du, cọ cọ muốn thúc tính khí của mình sâu hơn nữa vào bàn tay hắn. Cảm giác khát cầu này khiến Ngụy Châu dường như quên đi chính bản thân mình là ai trong cõi đời này. Lý trí toàn bộ đã bị những mơn trớn của Hoàng Cảnh Du cuốn đi mất. Một cảnh sắc tình như vậy bị Hoàng Cảnh Du nhanh chóng thu hết vào tầm mắt, ánh mắt hắn từ khi nào đã trở nên tối sầm lại, miệng còn khàn khàn buông ra câu chửi. "Dâm đãng, ai cho em phóng túng như vậy hả?"Hắn vừa nói vừa cắn vào tai y một cái như trừng phạt, những mơn trớn đó càng làm Ngụy Châu chịu không nổi, tính khí đã trướng đau đến lợi hại, tiếng rên cùng lồng ngực phập phồng lên xuống càng lúc càng mãnh liệt. Nhưng mà đang lúc cao trào bỗng dưng Hoàng Cảnh Du ngừng nhu lộng, ngón tay cái nắm ở đầu tính khí bịt kín lại. Ngụy Châu nhíu mày cật lực kiềm chế cắn cắn bờ môi đỏ ửng của mình đến rỉ máu. "Thả ra...em muốn...ưm...""Muốn gì, hả?"Hoàng Cảnh Du không lưu tình, hắn cố ý chậm rì vừa hỏi vừa cắn lên bờ môi hững hờ sưng tấy của y, còn liếm liếm dòng nước ở khóe môi y. "Cho em...ưm...""Em còn dám bỏ đi nữa hay không?""...""Dám không?""...Không...a...""Còn dám ôm đàn ông khác sau lưng tôi hay không?""...Ưm..."Ngụy Châu không trả lời nổi nữa, y chỉ lắc lắc đầu, hai cánh tay vòng qua cổ Hoàng Cảnh Du siết chặt, răng cũng cắn một miếng thịt trên bả vai hắn. "Nói đi, tôi liền cho em sướng!""Không...không dám nữa...nghe lời chồng!"Một chữ "chồng" này khiến Hoàng Cảnh Du hết sức hài lòng mà cong khóe môi lên cười. Bàn tay liền buông ra vỗ lên mông y một cái "bốp". Lập tức phấn hồng dựng thẳng liền phun ra bạch trọc nóng ấm. Ngụy Châu mất lực buông tay khỏi cổ hắn, hai chân khụy xuống sàn nhà. Bỗng dưng mặt chạm phải cái gì đó cứng ngắt, y hơi híp híp mắt ngẩng đầu lên liền bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của Hoàng Cảnh Du từ trên đang nhìn xuống mình, nơi đó còn hiện lên một tia nguy hiểm tựa hổ rình mồi. Bất giác hắn dùng bàn tay to mân mê bờ môi y, còn chọc ngón tay vào chơi đùa cùng đầu lưỡi y."Thật muốn dùng nơi này chọc thủng cổ họng em, lấp đầy cái miệng nhỏ đáng yêu của em, nhìn thấy chiếc lưỡi mềm mại này liếm lấy nó...Bất quá tôi không nỡ, nói thử xem, có phải tôi rất cưng em hay không?"Ngụy Châu nghe xong thì đôi mắt mờ mịt nhìn nhìn thứ thô to đung đưa trước mặt mình. Bất giác môi khô miệng khát, y vươn đầu lưỡi hồng hồng ra liếm môi mình một cái. Bàn tay run run nắm lấy thứ kia, đầu khẽ tiến đến gần như muốn ngậm vào. Hoàng Cảnh Du nhìn thấy một màn như vậy liền chấn động, ánh mắt hắn tối sầm lại. "DÂM ĐÃNG!"Hắn bỗng dưng cúi người xuống thô bạo ôm lấy Ngụy Châu một mạch tiến vào phòng ngủ rồi ném y lên giường. Sau đó từ đầu giường lấy ra một tuýt bôi trơn đổ hết nửa chai vào lòng bàn tay, lập tức đè lên người Ngụy Châu quấn lấy môi y cuồng nhiệt vói lưỡi vào. Ngón tay lành lạnh bên dưới mang theo chất bôi trơn tiến vào hậu huyệt hồng hồng với những nếp gấp uốn chặt bên dưới mà đâm thọt. "Ngô..."Ngụy Châu vì dị vật tiến vào mà khẽ cong thắt lưng, nhưng miệng đang bị Hoàng Cảnh Du nuốt, chỉ có thể bất lực vang lên những tiếng rên nỉ non như vậy. Phấn hồng sau lần phóng thích đầu tiên lần nữa lại cứng lên cọ quẹt trên bụng hắn. Trong cơn mê man bỗng dưng cảm thấy nơi hậu huyệt trống vắng, Hoàng Cảnh Du đã rút ngón tay mình ra, thay vào đó chính là tính khí thô to cứng rắn của hắn. Ngụy Châu bất giác nhớ đến trận đau lúc trước mà khẽ rùng mình. Y bất an mở mắt ra hơi ngẩng đầu dậy nhìn xuống bên dưới. Đập vào mắt y lúc này chính là thứ to lớn khủng bố cuồn cuộn gân xanh tím đặt trước hậu huyệt mình. "Đừng sợ, rất nhanh sẽ dễ chịu!"Lúc này giọng nói của Hoàng Cảnh Du đặc biệt khàn khàn, mang chín phần dục vọng một phần ôn nhu, khiến Ngụy Châu lần nữa bị sắc tình làm cho mê muội. Dứt lời, Hoàng Cảnh Du nắm lấy nam căn của mình thúc vào hậu huyệt hút hồn kia. Ngụy Châu ghì lấy cổ hắn, miệng còn cắn vào thớ thịt đầy nam tính trên bờ vai vạm vỡ quyến rũ của hắn phát ra tiếng rên trầm thấp. "Ưm..."Hoàng Cảnh Du bất giác cong khóe môi cười, một tay ôm lấy lưng Ngụy Châu, một chân của y vắt trên khuỷu tay hắn. Hoàng Cảnh Du hơi nghiêng người thúc mạnh một cái toàn bộ tính khí đều bị đẩy vào trong. "Ưm..."Bị dị vật to lớn ngoài sức tưởng tượng một phát đâm vào khiến Ngụy Châu rên lên. Hoàng Cảnh Du cúi xuống hôn lên môi y rồi chậm rãi luật động. Thứ bên trong bị hậu huyệt chật khít nóng ấm bao chặt co thắt làm hắn một trận thất điên bát đảo. "Ngô...Cảnh Du...ưm..."Tốc độ ra vào càng lúc càng nhanh, thứ to lớn đó đâm y càng lúc càng mạnh, khiến Ngụy Châu không khỏi khó nhọc rên lên sau mỗi cú va chạm của hắn. Hoàng Cảnh Du rời khỏi môi y, đầu vùi vào gáy y, mồ hôi tuôn đầy thái dương quyện cùng tóc mai Ngụy Châu thành một mảng nhập nhằng. Tiếng thở dốc dồn dập, tiếng nước nơi mập hợp phát ra đầy ái muội trong căn phòng tràn ngập sắc xuân. Hai cơ thể trần truồng quấn riết vào nhau càng lúc càng va chạm mãnh liệt, mỗi cú thúc của hắn như muốn đòi mạng y, liên tục nhồi sóng đẩy cơ thể y không ngừng đong đưa, mỗi lần ra vào còn mang theo một chút thịt hồng hồng. "A...ưm...""Chính Kỳ...tôi yêu em...yêu em!"Hoàng Cảnh Du dịu lại động tác, cúi xuống tìm kiếm môi Ngụy Châu, lại một đợt hôn triền miên rơi xuống. Một lúc sau hắn rời khỏi môi Ngụy Châu, tựa vào trán y lại tiếp tục đưa đẩy, hai cơ thể va vào nhau vang lên từng tiếng "bạch bạch". "Ưm...ưm..."Tiếng rên cùng thở dốc càng lúc càng dữ tợn. "A..."Hoàng Cảnh Du gầm lên một tiếng cùng với tiếng thét của Ngụy Châu chính là bạch trọc nóng ấm mãnh liệt phun trào, nơi kết hợp của hai người lập tức chảy ra thứ màu trắng trơn nhớt theo mép đùi y rơi vãi xuống giường. Hoàng Cảnh Du ngã trên người y, hai cơ thể đầy mồ hôi quấn sát vào nhau kèm theo tiếng thở dốc. Một lúc sau Hoàng Cảnh Du rời khỏi người Hứa Ngụy Châu, nhìn thấy y nhắm mắt nặng nề thở, hắn cười cười rồi hôn xuống trán y một cái, khàn khàn giọng."Tôi còn muốn!"Ngụy Châu nghe xong thì hơi mở mắt, khó tin nhìn hắn. "...Đủ rồi!""Chưa, chưa đủ!"Lời thì thầm của hắn trong đêm tựa như thứ ma chú đầy mị lực. Hoàng Cảnh Du nắm lấy bàn tay mềm mại của Ngụy Châu bao trọn vào nam căn của mình mà cười tà. "Nó còn muốn em!"Hắn dứt lời lập tức ngồi dậy nắm lấy cổ chân Ngụy Châu nâng lên, làm y kinh hãi trừng mắt nhìn hắn, trong đáy mắt chính là sợ hãi cùng một tia cầu xin. Hoàng Cảnh Du bất giác bật cười thành tiếng, hắn ôm lấy y ngồi dậy, kéo chiếc đầu nhỏ cùng gương mặt ngơ ngác lại gần mà hôn "chụt" lên môi y một cái. "Nghĩ tôi sẽ ăn em sao? Cũng rất muốn, bất quá lần này tôi tha cho em! Lần sau em nhất định phải đền bù lại cho tôi gấp đôi!"Sau đó Hoàng Cảnh Du bế Ngụy Châu vào nhà tắm cọ rửa thật kỹ rồi đổi ra giường mới, sau đó ôm y tiến vào chăn. Lúc này cũng không biết đã là mấy giờ, trăng treo cao một mảnh ngoài cửa sổ, phả ánh sáng nhàn nhạt lên chỗ bọn họ nằm. Trong chăn Hoàng Cảnh Du ôm lấy Ngụy Châu, y nằm úp mặt trong ngực hắn mà nghe từng nhịp đập đều đặn nơi trái tim của Hoàng Cảnh Du. "Những ngày qua em đã ở cùng một chỗ với Giang Hạo Phong?""...""Vì sao đi cũng không nói với tôi một tiếng? Tôi đã như một thằng điên mà chạy loạn khắp nơi tìm em, thấy tôi như vậy em vui sướng lắm hay sao?""Em không có, chỉ là...em đã nghĩ anh không cần em nữa!""...""Lần trước em đã nói rõ với anh, nếu nhìn người mình yêu cùng người khác xưng vợ gọi chồng...em không chịu nổi. Nếu có việc đó xảy ra em nhất định sẽ buông tay, cũng không mặt dày mà đeo bám anh!""Tôi không cho phép. Nếu có ngày đó xảy ra ít nhất em cũng phải nói chuyện cùng tôi. Vì sao đến cơ hội cho tôi trả lời cũng không có? Vì sao lúc nào cũng tự mình làm chủ, để mọi việc trở nên rối ren như vậy?""Sẽ có ngày đó hay sao?""Hả?""Sẽ có ngày anh kết hôn hay sao?""Có! Nhưng sẽ là cùng với em!"Ngụy Châu khẽ ngẩng đầu nhìn hắn. Trong đêm tối, ánh mắt trong veo của y đã nhiễm một tầng sương, có lẽ là vì mệt mỏi, cũng có lẽ là do xúc động. Hoàng Cảnh Du khẽ vuốt ve mái tóc mềm mại thơm tho của y rồi tiến môi đến hôn một cái. "Từ ngày em đi tôi đã suy nghĩ rất nhiều, cảm thấy nếu cuộc sống này không có em sẽ rất buồn bã!""Nhưng mà...còn gia tộc của anh? Còn...chủ tịch?""Việc đó tôi sẽ cố gắng thu xếp. Tạm thời có thể vài người sẽ đến làm phiền em. Nhưng tôi cam đoan, tôi nhất định sẽ bảo vệ em thật tốt. Hoàng Cảnh Du này xưa nay cái gì muốn đều có thể làm được. Cho nên hãy tin tưởng ở tôi!"Ngụy Châu nghe những lời nói này phút chốc trái tim khẽ nhói lên. Hắn vì y mà có thể đứng ra chống chọi với dư luận, đối đầu cùng gia đình mình. Đây chính là kết quả mà y mong có được khi tiếp cận hắn không phải hay sao? Nhưng mà hiện tại y một chút hài lòng cũng không có. Ngụy Châu chỉ cảm thấy trái tim mình run lên từng hồi mãnh liệt. Y bất giác nhớ đến mớ văn kiện mà nam nhân kia đã đưa cho mình, nếu như lợi dụng nó để đoạt 5% cổ phần của Hoàng Cảnh Du, có phải sau này hắn sẽ mất tất cả kể cả Hoàng thị hay không? Nếu như nam nhân kia cùng Hoàng Sâm bắt tay, như vậy có nghĩa là Hoàng Sâm đã có thể lấy được hơn 40% cổ phần? Chỉ cần có thêm 5% của Hoàng Cảnh Du nữa thì hắn lập tức sẽ là người nắm quyền sinh sát ở Hoàng đến đây, bất giác Ngụy Châu khẽ rùng mình. E là những ngày tháng sóng gió của Hoàng Thiếu Hoa đã bắt đầu. Đây cũng chính là mong muốn ban đầu của Ngụy Châu. Nhìn thấy nhà họ Hoàng tan nhà nát cửa y sẽ rất vui lòng. Nếu Ngụy Châu giúp Hoàng Sâm lấy 5% cổ phần kia, thì chẳng khác nào không cần mất quá nhiều công sức cũng có thể phá nát cơ đồ của Hoàng Thiếu Hoa. Nhưng mà hiện tại xem ra không còn như vậy nữa. Hoàng thị mất đi ảnh hưởng rất lớn đến Hoàng Cảnh Du, Ngụy Châu nghĩ đến lại cảm thấy đau lòng. "Cảnh Du!""Hả?""Nếu giả sử anh không có Hoàng thị, anh có đồng ý cùng em đi đâu đó sống hay không? Chỉ có hai chúng ta, không có nhiều tiền, không có nhà lớn cũng không có siêu xe, càng không có kẻ hầu người hạ. Anh có muốn hay không?""Ngày đó sẽ không xảy ra vì tôi nhất định sẽ có được Hoàng thị!""Nhưng mà...em chỉ nói giả sử!""Sẽ không có, mà nếu có thì cũng không phải riêng chúng ta, tôi còn gia đình, còn ba mẹ, tôi cũng sẽ mang bọn họ theo cùng!""Nếu họ không đồng ý em thì sao?""Tôi sẽ thuyết phục họ, chỉ cần thời gian mà thôi. Bất quá, họ cuối cùng vẫn là thân nhân duy nhất của tôi, tôi không bao giờ có thể từ bỏ họ. Kể cả em cũng như vậy. Tôi sẽ không buông tay ai trong các người, có hiểu hay không?"Ngụy Châu nghe xong thì cũng không nói tiếp, cả căn phòng phút chốc chìm trong yên lặng. "Phải rồi, họ chính gia đình người thân của anh, Phùng Nhược Lan kia cũng mãi mãi mà mẹ của anh. Anh làm sao có thể nhìn thấy mẹ mình bị tổn thương cho được?"Ngụy Châu hít sâu một hơi xua đi sự thương tâm đang lấn dần vào tâm can mình. Y ban đầu cũng không ngờ rằng có một ngày mình lại dâng hiến trái tim cho người ta, có một ngày thù lớn chưa trả thì bản thân mình đã bị vùi sâu dưới tảng băng dày. Có lẽ y phải chọn một, trả thù thì sẽ buông tay Hoàng Cảnh Du hoặc là ngược lại. Trên đời này vốn dĩ không có cái gì là vẹn cả đôi đường. Tình ái vốn dĩ không phải là trò đùa để một ai đó có thể tùy ý tiêu khiển. Khuya đêm đó, Hoàng Cảnh Du đã say giấc nồng còn Ngụy Châu vẫn không thể nào ngủ được. Những dằn vặt liên tục bủa vây khiến y tựa như lạc vào mê cung bất tận không nhìn thấy lối ra. Vì sao ông trời lại trêu đùa y như vậy, nếu thời gian quay ngược lại, y nhất định sẽ không tiếp cận Hoàng Cảnh Du, để lợi dụng hắn làm tổn thương nhà họ Hoàng. Nhưng mà như vậy, liệu y có được hưởng thứ tình yêu dịu ngọt như hiện tại cùng hắn hay không? Ngụy Châu cảm thấy một mảng thương tâm cùng bi ai dâng trào trong khóe mắt. Một dòng nước ấm nóng không kiểm soát được chảy tràn xuống gò má y. Ngụy Châu cắn lấy ngón tay mình ngăn đi tiếng nức nở chực trào. Nếu như chọn Hoàng Cảnh Du, thì những uất ức mà mẹ mình phải chịu năm xưa y phải tính làm sao? Rõ ràng mình mới là con ruột, còn Hoàng Cảnh Du chỉ là con riêng của Phùng Nhược Lan, nhưng nhiều năm qua lại bị nàng ta lừa gạt, để mẹ y phải chịu uất ức. Còn có năm đó mặc y cầu xin, nhưng bọn họ vẫn dửng dưng lạnh lùng trước tính mạng của Lan Lăng. Dù bọn họ không phải hung thủ nhưng mà y làm sao cũng không thể nuốt trôi cơn hận này. Ngụy Châu trằn trọc vẫn không ngủ được, y thức dậy bước ra ngoài lấy túi xách của mình, sau đó nhìn nhìn mớ văn kiện kia lần nữa rồi đặt vào hộc tủ khóa lại. -Sáng hôm sau khi trời còn chưa tỏ, sương trắng một mảnh giăng giăng thì Hoàng Cảnh Du đã đánh thức Ngụy Châu dậy. "Thức dậy đi, tôi mang em đi gặp một người!"Ngụy Châu nghe xong thì ngồi dậy tắm rửa thay y phục rồi ra xe cùng hắn. Thật ra cả đêm qua y vẫn chưa từng chợp mắt. Y không hỏi hắn đi đâu, nhưng mà hiện tại chỉ muốn ở cạnh bên hắn thêm phút nào sẽ vui vẻ phút đó. Xe băng băng trên cao tốc, từng cánh đồng lớn vùn vụt lao qua trước mắt, Ngụy Châu nhìn cho đến khi mí mắt nặng trĩu rồi từ từ nhắm lại. Đến khi nghe giọng nói khàn khàn của Hoàng Cảnh Du bên cạnh thì y mới chợt tỉnh. "Đến nơi rồi, lát nữa về nhà hãy ngủ nhé!"Hắn vừa nói vừa khom người đến tháo dây an toàn cho y rồi đẩy cửa để y bước xuống. "Đây là..."Ngụy Châu giác nhíu mày thành hàng, trong mắt không rõ tư vị gì, chỉ thấy một mảnh xót xa. "Nơi này có một người thân của tôi. Tôi muốn mang em đến chào người đó một tiếng!"Ngụy Châu con ngươi co rút. Đây chính là nghĩa trang nơi mẹ y cùng chiếc mộ hoang kia được lập nên. Đã hơn một tháng rồi y vẫn chưa đến đây lần nào. Hoàng Cảnh Du nhìn nhìn Ngụy Châu một lúc rồi nắm lấy bàn tay từ lúc nào đã trở nên lạnh lẽo của y. "Đừng sợ...có tôi ở đây!"Hắn nghĩ là y sợ mùi tử khí cho nên một tay choàng qua eo, một tay nắm lấy bàn tay y siết chặt rồi từ từ bước đi. Càng đến gần ngôi mộ kia, chân y càng hư nhuyễn hơi va vấp một chút. "Em không sao chứ? Sợ đến như vậy sao?"Ngụy Châu không có trả lời, đầu lưỡi cảm thấy một chút tê dại, khóe môi cứng ngắt không thể nói thành lời. Một lúc sau, hai người đã đến trước một ngôi mộ, trên đó chính là hình ảnh của Hứa Ngụy Châu mười năm về trước. Hoàng Cảnh Du tiến đến gần ngôi mộ, đưa tay nhặt từng chiếc lá khô cho đến khi nó sạch trơn thì khẽ ngồi xuống. Ngụy Châu từ nãy đến giờ vẫn đứng sau lưng hắn mà thất thần. "Ngụy Châu!"Hai từ này thốt ra từ miệng Hoàng Cảnh Du khiến tâm y đau một mảng, ánh mắt đong đầy nước trân trân nhìn về phía hắn. "Đã lâu rồi tôi không đến đây nhìn qua cậu. Cũng đã lâu rồi tôi không còn mơ thấy cậu nữa. Có lẽ, cậu cũng rất vui khi không nhìn thấy tôi có phải hay không? Trước đây tôi và cậu có rất nhiều khúc mắc, chính bản thân mình cũng không thể hóa giải được. Nhưng mà gần đây tôi đã hiểu nó là gì rồi...Thì ra tôi yêu cậu! Tôi đã từng rất yêu cậu!"Ngụy Châu sững sờ, tưởng rằng những gì mình vừa nghe thấy là sai. Y há hốc mồm nhìn người đang ngồi tâm sự cùng quỷ hồn phía trước. "Cậu có khinh bỉ tôi không? Tôi lại đi yêu chính em trai của mình, rất đáng khinh có phải hay không? Nếu cậu còn sống, tôi không biết mình có dám đối mặt cùng thứ tình cảm trái với luân thường đạo lý này hay không nữa? Bất quá tôi chưa từng hối hận. Tôi chỉ hối hận vì chính mình không thể bảo vệ được mẹ con cậu, để cậu ra đi trong đau khổ cùng ủy khuất. Xin lỗi, em trai!"Ngụy Châu đã khóc rồi, nước mắt thành dòng chảy tràn trên gương mặt. Hóa ra từ lúc trước Hoàng Cảnh Du cũng chưa từng ghét bỏ y mà luôn đứng từ phía sau yêu thương y, nhưng mà y đã không biết, lại từng oán hận hắn. "Mẹ tôi, bà ấy rốt cuộc cũng chỉ là một người đàn bà bình thường, muốn giữ người đàn ông cho riêng mình. Cho nên, có đôi lúc bà ấy hà khắc với mẹ con cậu, cũng tàn nhẫn với cái chết của mẹ cậu. Tôi không dám thay bà ấy chuộc lỗi, tôi cũng không có tư cách, nhưng mà tình yêu của tôi có thể đổi lại một chút khoan dung từ cậu hay không? Ba chúng ta những năm nay cũng đã già rồi. Tôi nhìn thấy mái tóc bạc của ông ấy mà không khỏi đau lòng. Người đó dù từng lạnh lùng với chúng ta nhưng suy cho cùng vẫn là người sinh ra và dưỡng chúng ta thành người. Nếu không có ông ấy, chắc gì tôi có thể sống đến ngày hôm nay, chắc gì những năm tháng tuổi thơ cậu không phải chịu cảnh đói khát? Cho nên, có thể tha thứ cho ông ấy hay không, Ngụy Châu?"Ngụy Châu sau lưng nắm tay đã siết chặt thành quyền. Y chưa từng có suy nghĩ đó, y cũng đã quên rằng họ Hoàng đã nuôi y trong suốt mười lăm năm. Y cũng chưa từng tự hỏi về nỗi đau của Nhược Lan, chỉ biết oán trách nàng, oán trách số phận, oán trách cả thế gian quay lưng cùng mẹ con y. Nhưng mà những điều Hoàng Cảnh Du nói, trước nay y chưa từng để tâm đến hoặc là cố gắng trốn tránh nó đi. "Mấy tháng trước, tôi đã nhìn thấy cậu thông qua một người. Hắn trông rất giống cậu, tôi cũng không biết, bất quá khi đó tôi tưởng là cậu vẫn còn sống. Tôi cố gắng theo đuổi hắn và đã có được hắn trong tay mình...Nhưng mà sau này tôi biết hắn cũng không phải cậu. Có những lúc tôi đã muốn buông tay, nhưng mà khi hắn ở bên cạnh tôi, càng lúc tôi càng không nhớ ra gương mặt cậu trông như thế nào nữa. Mỗi ngày chính là hình ảnh của hắn khắc sâu vào trái tim tôi. Tôi càng muốn buông tay lại càng cảm thấy trái tim mình đau đớn. Khi đó, tôi biết rằng mình đã yêu hắn."Ngụy Châu toàn thân lắc lư, y tựa tay vào cây ngô đồng bên cạnh để giữ vững thân thể. "Ngụy Châu, có phải là cậu đã mang hắn đến cho tôi không? Tôi sau này sẽ cùng hắn kết hôn, cũng sẽ không đến thăm cậu nữa, vì tôi không muốn mình làm tổn thương hắn. Tôi rất yêu hắn!"Hoàng Cảnh Du mỉm cười một cái, bất giác hắn xoay đầu, vươn tay về phía Ngụy Châu. "Chính Kỳ, đến đây!"Ngụy Châu tiến đến gần nắm lấy bàn tay Hoàng Cảnh Du, đứng song hành cùng hắn trước ngôi mộ kia. "Ngụy Châu, đây chính là hắn, gọi là Hứa Chính Kỳ, người mà tôi yêu thương và sẽ bảo vệ suốt đời mình.""Chính Kỳ, đây là Hứa Ngụy Châu, em trai tôi!"Ngụy Châu run rẩy khóe môi, nhìn gương mặt tươi cười ngây ngô trên ngôi mộ kia, trái tim dường như vô cùng đau đớn. Hoàng Cảnh Du đứng lên vuốt ve tấm hình kia lần nữa, trong đáy mắt đong đầy hoài niệm nhưng lại là một mảng thanh tỉnh. "Tôi đi đây, cậu hãy yên nghỉ! Tạm biệt!"Nói xong hắn nắm tay Ngụy Châu từ từ rời khỏi ngôi mộ. Đi được một lúc, hắn xoay người nhìn y. "Em khóc sao? Tôi nói cảm động lắm hả?"Ngụy Châu bất giác đánh nhẹ hắn một cái rồi vùi đầu vào lồng ngực hắn khóc thảm. Hoàng Cảnh Du khóe mắt cũng ửng hồng. Hắn ôm y vào lòng, bàn tay vuốt ve mái tóc nhu mềm của y. "Chính Kỳ, sau này cả đời tôi cũng sẽ không buông tay em. Gặp em là bởi em giống người kia, nhưng ở bên cạnh em chính là bởi vì tôi yêu em, vì em chính là em! Ngoan, đừng khóc nữa!"Hoàng Cảnh Du vừa nói vừa hôn lên mái tóc y, Ngụy Châu trong lồng ngực hắn không ngừng thổn thức. Ngọn gió đông năm ấy dường như đã ngừng thổi, chỉ còn lại nơi đây một mảnh ấm áp đong đầy trong tim. -HẾT CHƯƠNG 25
Ebook Lần Nữa Nói Tiếng Yêu Em của tác giả MinhNguyetVoUuThể loại Hiện đại, hào môn thế gia, Lãnh khốc công x biệt nữu thụ, ngụy huynh đệ, H, ngược luyến tàn tâm, từ khi còn nhỏ Hứa Ngụy Châu chỉ là đứa con riêng không được cha mình thừa nhận mà cha anh là chủ tịch tập đoàn Hoàng thị Hoàng Thiếu Hoa. Anh sống cùng mẹ trong cảnh nghèo khó, bị nhiều người khổ cực,nhưng lớn lên lại phi thường mạnh mẽ. Mẹ ruột bị người ta hãm hại chết thảm. Để trả thù, Ngụy Châu đã quay trở về Hoàng thị đòi lại công bằng cho mẹ mình. Tại đây gặp gỡ Hoàng Cảnh Du, là người thừa kế hợp pháp của Hoàng thị. Trải qua nhiều sóng gió, ân oán tình thù, hợp hợp tan tan, cuối cùng ai mới thực sự là con ruột của Hoàng Thiếu Hoa?“Hoàng Cảnh Du, chúng ta đã thực sự kết thúc rồi! Đấu đi đấu lại thoáng chốc đã quá nhiều năm. Tôi mệt mỏi, cũng vô cùng chán nản. Buông tay đi, cưỡng cầu liệu sẽ được gì?”“Buông hay không là ở tôi, cũng không đến lượt em quản! Hứa Ngụy Châu, em gấp làm cái gì?”
Thể loại Hiện đại, hào môn thế gia, Lãnh khốc công x biệt nữu thụ, ngụy huynh đệ, H, ngược luyến tàn tâm, từ khi còn nhỏ Hứa Ngụy Châu chỉ là đứa con riêng không được cha mình thừa nhận mà cha anh là chủ tịch tập đoàn Hoàng thị Hoàng Thiếu Hoa. Anh sống cùng mẹ trong cảnh nghèo khó, bị nhiều người khổ cực,nhưng lớn lên lại phi thường mạnh mẽ. Mẹ ruột bị người ta hãm hại chết thảm. Để trả thù, Ngụy Châu đã quay trở về Hoàng thị đòi lại công bằng cho mẹ mình. Tại đây gặp gỡ Hoàng Cảnh Du, là người thừa kế hợp pháp của Hoàng thị. Trải qua nhiều sóng gió, ân oán tình thù, hợp hợp tan tan, cuối cùng ai mới thực sự là con ruột của Hoàng Thiếu Hoa? "Hoàng Cảnh Du, chúng ta đã thực sự kết thúc rồi! Đấu đi đấu lại thoáng chốc đã quá nhiều năm. Tôi mệt mỏi, cũng vô cùng chán nản. Buông tay đi, cưỡng cầu liệu sẽ được gì?""Buông hay không là ở tôi, cũng không đến lượt em quản! Hứa Ngụy Châu, em gấp làm cái gì?"
lần nữa nói tiếng yêu em