tặng anh một tình yêu nhỏ

Nếu giọt nước là những nụ hôn, anh sẽ trao em biển cả. Nếu lá là những ôm ấp vuốt ve, anh sẽ tặng em cả rừng cây. Nếu đêm dài là tình yêu, anh muốn gửi em cả trời sao lấp lánh. Nhưng trái tim anh không thể dành tặng em được. Vì nơi đó đã thuộc về em rồi. Chúc em Chương 20. Chương trước Chương tiếp. Tô An nửa ghé vào trên quầy bar bằng gỗ rắn chắc, ngón tay khẽ chạm vào ly rượu nhỏ trượt một nửa vòng tròn nhỏ, lòng bàn tay dính một chút rượu lạnh lẽo.Đông Thanh biết tửu lượng của Tô An không tốt, chỉ cần uống một chút Tặng Anh Một Tình Yêu Nhỏ. Tác giả: Khanh Bạch Y. Chuyên mục: Truyện Ngôn Tình. Chương: 73 | Full. Thể loại: Ngôn Tình HE , Ngôn Tình Hiện Đại , Ngôn Tình Ngược , Ngôn Tình Sủng , Đọc Truyện. GIỚI THIỆU. DANH SÁCH CHƯƠNG. BÌNH LUẬN. TẶNG ANH MỘT TÌNH YÊU NHỎ Tác giả: Khanh Bạch Y Thể loại: Hiện đại, cưới trước yêu sau, gương vỡ lại lành, chuyên gia ngân hàng biểu cảm lãnh đạm cấm dục không sợ trời không sợ đất x nhà thiết kế không gian yêu diễm hận trời hận đất, #SẠCH_SỦNG_NGỌT, có baby, tình yêu và hôn nhân, HE. Chương 68. Chương trước Chương tiếp. Cuối tháng ba, tới gần đầu tháng tư, đại hội đầu tư ngân hàng quốc tế bị trì hoãn cuối cùng cũng sắp tổ chức.Thời tiết ấm áp lên thì Tô An nôn nghén càng ngày càng nghiêm trọng, nghiêm trọng tới nỗi uống một miếng nước Avis Sur Le Site De Rencontre Badoo. Tô Diễn cùng Tô An kết hôn hai năm, thời gian chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều. Đối với anh, Tô An xinh đẹp mỹ diễm, tri thư đạt lý lại dịu dàng hiểu chuyện, cô luôn là chốn về bình yên khiến anh an tâm tìm về. Trong mối quan hệ hôn nhân này, Tô An không phải là trọng tâm cuộc sống của Tô Diễn, trọng tâm của anh là đặt lên công việc, là bận rộn với các dự án đầu tư, thường xuyên công tác xa nhà, tham gia các bữa tiệc xã giao,... Còn Tô An, cô vẫn luôn đứng phía sau dõi theo anh, vẫn trầm lặng và càng ngày càng yên tĩnh. Tô Diễn cho rằng, cuộc sống sẽ mãi tiếp diễn như vậy, anh đi làm, cô ở nhà chờ anh về, bình đạm không nồng nàn nhưng đủ để xây dựng một gia đình. Mãi cho đến một ngày, Tô An biến mất, chỉ để lại một lời nhắn rồi ra đi không câu giã từ…“Tô Diễn, chúng ta ly hôn đi, cuộc sống vợ chồng không có tình cảm làm nền tảng thực sự quá mệt mỏi, thực ra em cũng không thích anh nhiều đến thế. Sau này anh nhất định sẽ gặp được một người phù hợp với anh hơn anh hạnh phúc.” Tô An rời đi, trong lòng Tô Diễn bỗng xuất hiện một khoảng không rộng lớn. Lần đầu tiên, anh cảm nhận được thời gian trôi qua càng lúc càng khó khăn, càng ngày càng chậm chạp. Nhất là vào ban đêm, mỗi khi nhắm mắt lại, anh luôn cảm thấy như thể Tô An vẫn luôn nằm bên cạnh mình, mềm mại, ngoan ngoãn như thế. Nhưng Tô Diễn làm người quá kiêu ngạo, nếu Tô An đã không thích anh, vậy anh sẽ để cô tự do, sẽ để cô đi tìm hạnh phúc của mình. Bài viết được post full và sớm nhất tại LustAvelandBa năm trôi quaLà ba năm anh dùng lý trí khắc chế tình cảm của mình, vì kiêu ngạo tự tôn mà ép bản thân quên mất ba năm anh niêm phong những kỷ niệm giữa hai người vào sâu trong nỗi nhớ, không dám nhớ đến, cũng không muốn khơi lại. Ba năm cứ vậy mà trôi qua, anh chưa đi tìm cô, cô cũng chưa bao giờ trở lại. Rồi bỗng một ngày nọ, khi đêm dài trôi qua quá khó khăn, ma xui quỷ khiến thế nào lại thôi thúc anh mở cánh cửa phòng mà anh và Tô An đã từng ở kể từ khi kết hôn, lật xem cuốn hoạ ký graffiti của Tô An, anh mới biết được... Không phải là không thích, mà là tất cả những tình cảm của mình đều không được đáp lại. Không dám mong ước quá nhiều, vì thứ có được là vô số đêm đen cô đơn trong căn phòng trống chờ đợi anh trở dám lún quá sâu, vì người bị tổn thương sẽ là người yêu nhiều năm hôn nhân trong quá khứ, ba năm trốn tránh trái tim mình, đến bây giờ Tô Diễn mới tự hỏi, rốt cuộc anh đã cho Tô An được những gì...Là những lúc anh để cô chờ một mình, chờ đến tận khuya, để cô phải ăn cơm một mình đầy lạnh lẽoLà những cuộc hẹn thất hứa để cô phải tự đi xem triển lãm tranh, tự cô đơn dạo phố. Là chưa từng để tâm đến cảm nhận của cô, mãi chẳng biết cô muốn điều gì, suy nghĩ ra sao. Cô kết hôn với anh, một mình đi đến một đất nước xa lạ, đối mặt với cuộc sống sinh hoạt xạ lạ trong một môi trường xa lạ, không ai ở bên cạnh, không ai hỏi cô có thích hay không, cô gặp phải chuyện buồn cũng không thể nói với bất cứ ra trong quá khứ, anh lại là con người vô tâm đến vậy, hai người sở dĩ đi đến ngày hôm nay, anh là người có lỗi. Tô An, liệu em có thể cho anh một cơ hội, một cơ hội đi tìm em…Để chuộc lại những lỗi lầm, bù đắp những tổn thương mà em từng chịu đựngĐể lắng nghe trái tim em, chia sẻ cùng em nỗi sợ hãi cô đơn mà bấy lâu em cất giấu trong lòng Và để mỗi năm anh có thể nói với em“Bà xã, năm mới vui này mỗi ngày đều yêu em hơn hôm qua.”...“Tặng anh một tình yêu nhỏ” là một bộ truyện nhẹ nhàng và dễ thương, không cần phải ngược quằn quại hay cẩu huyết, bộ truyện vẫn để lại ấn tượng với người đọc bằng sự hỗ động ngọt ngào giữa nam nữ chính và nét dễ thương của bé con Tô Bảo. Một Tô Diễn lạnh lùng, lý trí đang dần biết học cách thể hiện yêu thương, để trở thành một người chồng, người cha tốt. Một Tô An thoạt nhìn dịu dàng nhưng lại là một con người cứng cỏi, là người mẹ đơn thân mạnh mẽ gánh vác cả vai trò làm cha cho con nhỏ và cả bé Tô Bảo ngoan ngoãn hiểu chuyện. Lời văn khi ngắn gọn súc tích khi nên thơ lãng mạn, cốt truyện diễn biến chậm rãi, chi tiết và hợp lý. Bản edit dễ hiểu với chú thích rõ ràng và ngôn từ phong phú. Nếu ai là fan của tác giả Khanh Bạch Y hoặc thích những bộ truyện đầy nhẹ nhàng, ngọt ngào thì đây sẽ là một lựa chọn không tồi dành cho ” Trích dẫn trong truyện*Hình ảnh chỉ mang tính chất minh hoạCre Google/Huaban Tô An nửa ghé vào trên quầy bar bằng gỗ rắn chắc, ngón tay khẽ chạm vào ly rượu nhỏ trượt một nửa vòng tròn nhỏ, lòng bàn tay dính một chút rượu lạnh Thanh biết tửu lượng của Tô An không tốt, chỉ cần uống một chút cũng sẽ say, nếu say sẽ không thành thật, vì thế đưa tay cầm lấy ly rượu trong tay Tô An đi, lại vỗ nhẹ vào má cô “Tô Bảo khóc rồi, Tô Bảo đang tìm mẹ đấy.’’Tô An vung cánh tay lên, nhìn Đông Thanh, đột nhiên nở nụ cười “Mày đừng gạt tao, tao sẽ không bị mày lừa giờ Tô Bảo đang ở cùng với ba ba Thỏ của nó, chơi rất vui vẻ, nhãi con, sao mày có thể ngốc như thế chứ.’’Đông Thanh “……”“Tao nói cho mày biết, tao lớn đến thế này rồi, nhưng chưa có bất cứ người nào có thể lừa được tao, ngoại trừ Tô Diễn.’’Đông Thanh không hổ danh là giáo viên dạy ngữ văn, giỏi nhất là nghiền ngẫm từng chữ từng chữ một, chẳng mấy chốc đã nắm bắt được hai điểm mấu chốt rồi ghép lại với nhau thành một câu hoàn chỉnh “Ba ba Thỏ là Tô Diễn?’’Tô An ngoan ngoãn gật đầu, đôi mắt xinh đẹp khẽ híp lại, giống như một chút mèo Ba Tư tao nhã “Chồng của tao, vừa đẹp trai lại có tiền, xuất sắc đến mức phụ nữ nhớ thương anh ta có thể xếp hàng dài từ đầu phố Wall đến cuối phố, được tạp chí bầu chọn làm người đàn ông mà phụ nữ muốn gả nhất năm nay, không gì sánh nổi.’’“Nhãi con Đông Thanh, tao đã ly hôn rồi.’’“Tao biết mày ly hôn.’’ Đông Thanh định lấy chai rượu bên cạnh Tô An lại An ôm chai rượu nghiêng người một cái, tránh thoát khỏi động tác của Đông Thanh, lầm bầm lầu bầu “Nhưng anh ta chẳng những không ký tên mà thậm chí còn không thừa nhận! Lừa gạt tao vào dưới mí mắt của mình, ồ, hơn nữa còn mua lại Hạc Viên mà tao thích nhất.’’Nói xong, Tô An tự động thả chai rượu ra, ánh mắt càng ngày càng mông lung.“Còn có, thực ta tao cũng không làm ra vẻ như vậy, không thể chịu khổ, lúc còn nhỏ ngốc nghếch bị cảm mạo sẽ không uống thuốc con nhộng, nhưng sau đó lớn hơn một chút đã không còn ngốc nghếch như thế nữa ấy luôn rất bận rất bận, tao tự hỏi liệu rằng anh ấy có thể quan tâm tao nhiều hơn một chút nữa được không, cho dù phải mất một thời gian… Sau đó lúc tao bị cảm bị ốm, anh ấy sẽ dành một chút thời gian dỗ dành tao uống thuốc…’’Tô An nói đứt được những lời này, Đông Thanh cảm thấy đau lòng không thôi, đại mỹ nhân Tô An mà cô quen biết vẫn luôn là kiểu người đẹp có gai, đẹp thì đẹp, nhưng không thể chạm vào, cũng không ai có thể bẻ được lớp gai ấy, bởi vì những thứ đâm vào tay sẽ mãi mãi sáng đẹp, mãi mãi hướng về ánh mặt Một mình mang theo Tô Bảo, chăm sóc nuôi nấng Tô Bảo đến trắng trẻo mập mạp, cuộc sống hàng ngày gọn gàng ngăn nắp, sẽ nướng bánh quy nhỏ thơm ngọt, sẽ làm đủ loại bánh kem với kiểu dáng phức tạp, bản thiết kế cũng giống như chủ nhân của nó, xinh đẹp chói đến đây, Đông Thanh đặt tay lên bờ vai đã khẽ run rẩy của Tô An, giống như đang dỗ dành Tô Bảo mà vỗ vỗ sống lưng Tô An dần dần bình tĩnh ghi ta dịu êm vang lên trong quán rượu nhỏ.“Hi, mỹ nữ? Một mình sao?’’ Chẳng biết từ khi nào một người đàn ông ra dáng công tử bột đã đứng bên cạnh Đông Thanh, người nọ khẽ cúi người chống tay bên cạnh Đông Thanh, nói “Mỹ nữ, chúng ta ngồi xuống cùng uống một chén, thế nào?’’Đông Thanh liếc mắt một cái, phớt lờ người vừa mới chào hỏi, bàn tay đang vỗ vỗ sống lưng Tô An cũng dừng An đã chạm vào một chút rượu, đã say nhưng trong cơn say lại có một vài phần tỉnh táo, hoàn toàn vứt bỏ khí chất ưu nhã ngày thường ra sau đầu, ngẩng đầu lên từ khỏi khuỷu tay, đôi môi đỏ mọng đầy quyến rũ khẽ mấp máy, sau đó phun ra mấy chữ “Mắt anh bị mù sao?’’Người đàn ông bị Tô An nói mù mắt cũng không tức giận, cầm ly rượu trong tay, nụ cười trên môi càng thêm dịu dàng, trêu đùa với Đông Thanh, thậm chí cánh tay còn quàng qua bả vai cô “Mỹ nữ, người bạn này của em rất có cá tính đấy.’’Đông Thanh lặng lẽ thu cánh tay đang đặt trên lưng Tô An về, nhắm mắt An đang ở trong trạng thái nửa tỉnh nửa say không phải có cá tính mà là cực kỳ có cá tính. Một giây tiếp theo, hỗn hợp rượu pha với đá lạnh đã chảy dài trên khuôn mặt gã đàn ông đang cố gắng săn tìm mỹ nhân.“Vị tiểu thư này, phiền cô làm rõ mọi chuyện trước cho tôi.” Gã đàn ông bày ra vẻ mặt lạnh lùng.“Xin lỗi, nhưng còn phải mời vị tiên sinh này làm rõ mọi chuyện trước đã.’’ Một giọng nói đột nhiên xen Ngôn nửa ôm lấy Đông Thanh đang ngồi trên ghế cao nhỏ.“Ôn Ngôn?’’ Đông Thanh hơi sửng sốt một chút, nhanh chóng đưa tay nắm lấy cô tay người đàn ông tên Ôn Ngôn hình người đàn ông vô cùng xuất sắc, đặc biệt là khí chất toát ra từ người anh, tựa như gió mát, tựa như trăng sáng, ôn nhu như An khẽ híp mắt nhìn Đông Thanh đang được người đàn ông vừa mới đi tới ôm lấy, sau khi xác nhận cô ấy sẽ không bị gã đàn ông có ý định săn tìm mỹ nhân kia động tay động chân một lần nữa mới hoàn toàn gục xuống cửa sổ hướng ra phố của quán rượu sạch bong, không dính một hạt bụi, thậm chí còn có thể dùng làm gương An chống cằm lên mu bàn tay, phồng má nhìn Đông Thanh và Ôn Ngôn đang tán tỉnh nhau trong cửa sổ, đưa ngón tay vẽ thành một hình trái tim lên bàn tay hai người đang nắm chặt nhau được phản chiếu trên cửa người yêu nhau thì làm gì cũng hạnh phúc, cho dù chỉ là một cái nắm tay đơn giản, không nhiễm bất cứ ham muốn sắc dục trước sau khi bữa tiệc tối kết thúc, lúc đưa cô về nhà Tô Diễn đã nói yêu cô, khi đó cô chỉ qua thích, Tô Diễn nói yêu, sau ba năm xa cách, anh nói yêu cô thích Tô Diễn thì Tô Diễn đang bận rộn với công việc của mình, anh bận, cô có thể chờ, chờ một ngày, chờ hai ngày, chờ ba ngày, chờ mười ngày nửa tháng cũng được, chỉ cần anh đáp lại từng cái từng cái một, cô cũng có thể vui vẻ chờ đợi giống như Tô hai năm sống chung với nhau, Tô An cảm thấy bản thân mình giống như một cô tình nhân của Tô Diễn, là người giúp anh giải quyết nhu cầu sinh lý một cách danh chính ngôn có một cuốn tạp chí kinh tế nào xếp hạng câu nói nực cười nhất thế giới, cô nhất định sẽ đề cử cái tên Tô khi chờ Tô Bảo ngủ say rồi xác nhận nhóc con sẽ không tỉnh lại Tô Diễn mới đi đến thư An đi tham dự buổi liên hoan với tổ làm việc, anh đón Tô Bảo từ chỗ của Tô An, nhóc con rất ngoan, trước khi đi Tô An đã cho cậu nhóc ăn xong cơm tối, Tô Diễn nhìn Tô Bảo chơi một lát rồi ngoan ngoãn đi trong thư phòng chỉ chừa lại một chiếc đèn tường nhỏ, độ chiếu sáng không lớn, điện thoại di động để làm việc vẫn còn đang kết nối với một cuộc trò Dịch ở đầu dây bên kia điện thoại vẫn đang mắng chửi người một cách văn minh “Tôi thấy bản kế hoạch này của cậu viết rất tốt, nó tốt là tốt ở chỗ thần tiên đánh rắm, không giống người bình thường.’’Đầu ngón tay chạm vào hộp thuốc lá, nhẹ nhàng gõ gõ, Tô Diễn rút một điếu ra, đôi môi mỏng ngậm lấy, bật lửa, hút một hơi, Lâm Dịch ở đầu dây bên kia vẫn chưa mắng đến khi Lâm Dịch mắng xong, anh đã hút sang một điếu khác, tàn lửa nơi đầu ngón biến mất.“Bã xã cậu đâu rồi?’’ Lâm Dịch ném bản kế hoạch cho người trợ lý, khoảng thời gian gần đây hắn đang bận rộn với kế hoạch thu mua và sát nhập ở nước ngoài, đồng thời thực hiện một số dự án trong nước, bận đến mức không có thời gian đi ngủ.“Vẫn chưa về.’’Lâm Dịch nhất thời im lặng không nói gì, cũng rút một điếu thuốc ra, châm lửa, hút một hơi thật sâu, nhìn thế giới tài chính rực rỡ đèn đuốc sáng trưng bên người làm ngành nghề này, đặc biệt là đạt đến địa vị chức vụ cao như bọn họ, từ trước đến này đều có hàng tá phụ nữ vây xung quanh, thậm chí còn được đổ xô tặng người lên cấp bởi vì công việc quá bận rộn, bọn họ không có thời gian rảnh rỗi cũng như tinh lực đi dỗ dành phụ nữ bên cạnh biết không ít chuyện xảy ra giữa Tô Diễn và Tô An, lúc còn đi học, mấy người bọn họ còn đánh cược rằng sau này Tô Diễn nhất định sẽ là người kết hôn muộn nhất, nhưng lại không thể nào ngờ được cuối cùng cậu ta lại là người kết hôn sớm nhất trong số bọn từ đầu anh vẫn luôn cho rằng đó là một cuộc liên hôn kinh tế, nhưng sau khi ngẫm nghĩ lại thì có lẽ không đến mức, giới tài chính lớn như thế, gia nghiệp Tô gia lớn, sản nghiệp có liên quan rất nhiều, với gốc rễ đó, bọn họ khinh thường những cuộc liên hôn kinh tế và cũng không cần đến liên hôn kinh tế, trong xương tuỷ người Tô gia đều tương đối kiêu ngạo mà trong xương cốt Tô Diễn càng kiêu ngạo hơn bất cứ ai giản mà nói, Tô Diễn có thể là cậu con rể trong mộng của các bậc trưởng bối lớn tuổi trong giới tài chính, ngoại từ gia thế xuất sắc, năng lực vượt trội ra thì cậu ta còn sở hữu một gương mặt đủ để khiến biết bao phụ nữ kiêu căng không biết trời cao đất dày cũng phải điên cuồng, mất tỉnh thật lòng mà nói, Lâm Dịch lại cảm thấy Tô Diễn không phải là mẫu người lý tưởng để kết ta quá lý trí, lý trí đến mức tính tình trở nên lạnh lùng nhạt Diễn một lòng tập trung vào công việc, không phải là người thích hợp để yêu đương hẹn hò hay dỗ dành phụ nữ mà chỉ phù hợp với một cuộc hôn nhân có giá trị thương mại, ngay từ lúc bắt đầu đã có mục tiêu và nhu cầu rõ thuốc lá tản đi, Lâm Dịch lại hỏi một câu mà trước kia anh đã từng hỏi “Cậu và bã xã mình thực sự là tự nguyện kết hôn?’’“Ừ.’’Tô An chính là đối tượng mà anh đã gật đầu rồi mới cưới hỏi đàng hoàng vào Dịch giễu cợt khịt mũi một tiếng “Vậy tại sao bã xã cậu lại không cần cậu nữa? Cũng phải, cậu để bà xã mình ở bên ngoài ba năm, với tính cách kia của Tô An, nếu ngay từ đầu cô ấy không thích cậu thì có thể kết hôn với cậu sao? Lúc trước còn nói gì mà tôn trọng quyết định của cô ấy, để cô ấy tự do, vậy tại sao bây giờ cậu lại mỏi mắt trông mong cô ấy làm gì? Cậu là thần tiên phương nào, sao đến cả lời nói cũng khác với người thường như thế?’’“Bà xã cậu thực sự không tỏ vẻ một chút gì với cậu sao? Cũng giống như cho rằng đồng đô la Úc sẽ mất giá, thì có lẽ tất cả những mong chờ của bà xã cậu với cậu cũng đã trượt dốc xuống vực thẳm giống như đồng đô la Úc vậy.’’Tô Diễn lập tức cúp điện thoại của Lâm tỏ An cảm thấy anh bị ra một hơi khói cuối cùng, Tô Diễn dụi tắt tàn thuốc trong gạt khi kết hôn với Tô An, đương nhiên anh cũng cảm nhận được Tô An vẫn luôn ở bên cạnh cô không phải là trọng tâm của anh, trọng tâm cuộc sống của anh đã đặt lên công việc, bận rộn với các dự án đầu tư ngân hàng, thường xuyên công tác xa nhà, mở các cuộc họp, tham gia các bữa tiệc xã giao, cô gái nhỏ lúc trước vẫn luôn đứng ở phía sau dõi theo anh càng lúc càng trầm lặng, càng lúc càng yên cho đến một ngày nọ, sau khi Tô An rời đi, trong lòng anh bỗng nhiên xuất hiện một khoảng trống rỗng, thời gian trôi qua trở nên càng lúc càng khó là vào ban đêm, mỗi khi nhắm mắt lại, anh luôn cảm thấy như thể Tô An vẫn luôn nằm bên cạnh mình, mềm mại, ngoan Tô An rời đi chỉ để lại một lời nhắn Tô Diễn, chúng ta ly hôn đi, cuộc sống vợ chồng không có tình cảm làm nền tảng thực sự quá mệt mỏi, thực ra em cũng không thích anh nhiều đến này anh nhất định sẽ gặp được một người phù hợp với anh hơn anh hạnh phúc cái xương cốt Tô Diễn quá kiêu ngạo, Tô An không thích anh, vậy anh sẽ để cô tự cả những đồ đạc có liên quan đến Tô An đều bị anh cất đi rồi giao cho quản gia dọn dẹp quét tước thường dối trưởng bối Tô gia, Tô An trở thành một cái tên cấm kỵ trước mặt anh, bất cứ ai cũng không thể nhắc lý trí quá mức, mọi tình cảm trong lòng đều không bộc lộ ra ngoài, một ngày nọ, khi đêm dài trôi qua quá khó khăn, ma xui quỷ khiến thể nào lại thôi thúc anh mở cánh cửa phòng mà anh và Tô An đã từng ở kể từ khi kết hôn, lật xem cuốn hoạ ký graffiti của Tô An mới biết phải không thích, mà là tất cả những tình cảm của mình đều không được đáp dám lún quá sâu, sợ rằng tất cả chỉ là một giấc thoại đặt trên quầy bar đúng lúc vang lên, Ôn Ngôn và Đông Thanh vẫn giữ im lặng, di động rung lên rồi chậm rãi trượt đến bên mép quầy Thanh biết tửu lượng Tô An không tốt, nhưng lại không biết một Tô An tửu lượng không tốt uống rượu say lại làm ầm ĩ giống như một đứa trẻ chưa lớn thế này, cô cầm lấy điện thoại di động của Tô An nhét vào trong tay cô, nói “An An, mày nhận điện thoại trước đi được không?’’Tô An nhận điện thoại, Đông Thanh được Ôn Ngôn đút cho một thanh socola gạo hạt vẻ như người ở đầu dây bên kia đã nói gì đó, Tô An không muốn nghe liền hét lên một tiếng “Diễn Diễn.’’ Trong giọng nói mang theo vẻ nịnh nọt nũng nịu mà có lẽ ngay cả bản thân Tô An cũng không thể nhận ra được.“Khụ khụ.” Đồng Thanh bị những mảnh vụn của thanh socola làm cho nghẹn, liếc mắt nhìn sang Ôn Ngôn mặt vẫn không đổi sắc ở bên cạnh. Nếu không phải thanh điệu không giống nhau, thiếu chút nữa Đông Thanh đã cho rằng Tô An đang gọi Ôn Ngôn rồi.“Ngôn Ngôn?’’ Đông Thanh nhỏ giọng gọi một tiếng, nhìn vẻ mặt nhàn nhạt của Ôn Ngôn, trong lòng đột nhiên nảy ra một ý xấu, một tiếng lại một tiếng “Ngôn Ngôn” phát ra từ miệng An cúp điện thoại, học theo dáng vẻ mặt không đổi sắc của Tô Diễn nhìn hai con người vẫn đang tán tỉnh nhau, đưa tay gõ gõ lên quầy bar “Phiền hai đồng chí có thể tôn trọng Tô mỗ tôi một chút được không?’’Xuyên qua cánh cửa sổ sát đường của quán rượu nhỏ Muse, bên ngoài xe cộ qua lại nườm nượp không ngớt, ánh đèn đường kiểu Âu nơi góc đường lẳng lặng đứng đỏ toả ra thứ ánh sáng màu vàng nhạt dịu chiếc xe Mercedes- Benz màu đen với kiểu dáng hiếm thấy tách khỏi dòng xe cộ, chậm rãi dừng lại trước cửa quán rượu người đàn ông trẻ tuổi khí chất trầm ổn bước từ trên xe xuống, người nọ mặc một bộ vest được cắt may khéo léo, hoàn toàn khác biệt với khung cảnh đường phố xung An đột nhiên nhảy xuống khỏi chiếc ghế cao, đẩy cánh cửa quán rượu Muse ra, lao thẳng về phía người đàn ông với vẻ mặt vô cảm đang đứng bên ngoài.“An An!’’ Đông Thanh gọi Tô An một tiếng, nhưng Tô An đã chạy ra còn cách nào khác, chỉ có thể cầm lấy túi xách mà cô nàng đặt trên ghế, kéo Ôn Ngôn đi theo Tô An ra ánh đèn mờ ảo nơi góc đường, Tô đại mỹ nhân Tô An không sợ trời không sợ đất, luôn trầm tĩnh khôn khéo của chúng ta đang ôm lấy cổ người đàn ông, hai chân vẫn còn mang giày cao gót kẹp chặt trên eo người nọ, khóc nức An thực sự đã khóc, vừa khóc vừa không ngừng lẩm bẩm “Diễn Diễn, Diễn Diễn!’’“Tô Diễn, anh đừng quá đáng, tại sao lại không ký tên!’’Tô Diễn giữ lấy chân Tô An dựa vào thành xê, để mặc hai chân cô kẹp vào eo anh, cầm chiếc túi Đồng Thanh đưa cho, nói “Cảm ơn.’’Từng đợt từng đợt gió đêm thổi qua khiến mái tóc Tô Diễn rơi loã xoã trước trán, con ngươi đen nhanh không một gợn sóng dao động, nhìn thấy người đàn ông đứng bên cạnh Đông Thanh, anh khẽ gật Ngôn và Tô Diễn liếc mắt nhìn nhau một cái, chào hỏi “Tô tiên sinh, đã lâu không gặp.’’“Đã lâu không gặp.’’ Tô Diễn mở miệng, giọng nói khàn khàn “Gửi lời hỏi thăm của tôi đến chú Ôn.’’Nửa ôm Tô An đặt xuống ghế phụ, Tô Diễn lái xe rời đi, con đường đi đến Thấm Viên vào đêm hôm khuya khoắt không một bóng người, cả đường thông chờ đèn đỏ, Tô Diễn lấy một chai soda từ trong tủ lạnh nhỏ trên xe ra, vặn nắp, đặt miệng chai đến bên miệng Tô An cúi đầu, vươn đầu lưỡi liếm liếm miệng bình nước một chút rồi mới uống, nhưng vừa uống được mấy hớp lại đột nhiên mở to mắt, cố gắng nhìn người trước mặt, khi mấy bóng người mờ ảo hợp lại làm một mới thấy rõ là Tô Diễn, Tô An lại mím môi trên.“Không uống.’’ Tô An lắc lắc đầu nói “Có phải vừa rồi anh đã bỏ thuốc vào trong nước cho em uống không?’’Tô Diễn vặn nắp chai lại, ném chai nước ra ghế sau, khởi động xe một lần nữa.“Diễn Diễn?’’ Tô An nhắm mắt lại, nghiêng đầu dựa vào cửa sổ xe, một tiếng lại một tiếng không ngừng gọi Diễn một tiếng gọi, sắc mặt Tô Diễn càng trở nên u biết tửu lượng Tô An không tốt, Tô An cũng nghe lời gần như không chạm vào rượu, ngay cả khi xuất phát từ phép lịch sự phải uống rượu thì cũng chỉ khẽ nhấp môi một chút mà thôi, bây giờ một Tô An uống say lại giống hệt như cái đuôi nhỏ Tô Bảo, cực kỳ dính đạp chân ga bên dưới, chẳng mấy chốc đã đến Thấm máy, Tô Diễn không vội vàng xuống xe mà quay người sang giữ cằm Tô An hỏi “Anh cho thuốc gì vào trong nước của em mới được?’’Trên môi Tô An còn vương lại hương rượu rồng, đôi môi màu hồng hạnh non mềm lấp lánh ánh nước, ngón tay Tô Diễn đè lên môi Tô An, chỉ mới đè một chút, đầu ngón tay đã nhuốm một màu đỏ nhàn nhạt.“Loại thuốc khiến em thích anh đấy.’’ Tô An đã hoàn toàn Diễn cởi dây an toàn trên người Tô An ra, ôm cô xuống xe bị đóng lại, Tô Diễn đặt Tô An đang không thành thật lên thân An bị Tô Diễn ôm đặt lên trên cửa xe “Diễn Diễn, anh thích em không?’’Giọng nói lúc say của Tô An mềm mại lại làm say lòng cơn gió đêm thoảng qua, lá rơi xào Diễn đè lên người Tô An, khàn giọng nói “Thích.’’“Thật trùng hợp.’’ Tô An ôm cổ Tô Diễn, kiễng chân thì thầm bên tai Tô Diễn “Trước kia em cũng rất thích anh, rất thích rất thích anh.’’“Vậy còn bây giờ?’’“Bây giờ sao?’’ Tô An cười một tiếng, nói “Em không muốn thích anh nữa, thích anh thực sự quá mệt mỏi, Tô Diễn.’’“Nhưng không muốn là một chuyện.’’ Ngón tay Tô An chậm rãi trượt xuống cằm Tô Diễn, đầu ngón tay khẽ nâng cằm anh lên “Tô Diễn, có phải anh cảm thấy em rất không có chí khí không, em không muốn thích anh, nhưng…’’Tay nàng hơi lạnh, nhưng khi vuốt ve qua lại trên cằm Tô Diễn lại giống như mang theo lửa nóng, dính chặt vào da thịt anh.. Cuối tháng ba, tới gần đầu tháng tư, đại hội đầu tư ngân hàng quốc tế bị trì hoãn cuối cùng cũng sắp tổ tiết ấm áp lên thì Tô An nôn nghén càng ngày càng nghiêm trọng, nghiêm trọng tới nỗi uống một miếng nước thôi là cũng muốn phòng khách, Tô Bảo được Tô An ôm đặt lên một chiếc gối lớn, ngón tay mềm mại của cậu bé nắm chặt góc của chiếc gối, đôi chân ngắn nhỏ gập lại, vững vàng ngồi ở bên trên, đối diện với Tô bé ngửa cái đầu nhỏ, khẽ nhếch miệng, lộ ra vài phần ngây thơ, đáng An gập chân ôm đầu gối, nửa khuôn mặt đều vùi vào trong gối đầu, mắt đối mắt với Tô Bảo, cô nhíu mày lại, hiển nhiên là không phải quá thoải Bảo chống hai tay ở trên tấm thảm mềm mại, thân mình nho nhỏ nghiêng về phía trước một chút để tới gần Tô An, sau đó nói “Hôm nay Diễn Diễn không đi làm đó.”Tô An gật gật đầu, nuốt nuốt nước sớm cô đã dậy rồi, cảm giác buồn nôn vẫn không đè xuống được, ói một hồi lâu, cũng đánh thức cả Tô Diễn.“Tô Bảo” Tô Diễn tắm rửa xong đi ra, trên cổ vắt một chiếc khăn lông, lọn tóc còn hơi ướt nước, anh mặc một chiếc áo sơ mi cổ V màu đen.“Ô” Tô Bảo há miệng hình chữ O, quay đầu nhìn Tô chiếc ống hút lập tức được đút vào cái miệng đang há to của Bảo theo thói quen mà mút mút, nếm được hương vị thanh thanh ngọt ngào của sữa chua, sữa chua còn tràn đầy hương vị trái cây thơm nồng, từng miếng trái cây nho nhỏ cũng ẩn giấu ở bên trong.“Chữa chữa này.” Hai tay Tô Bảo đưa lên, đặt trên ngón tay của Tô Diễn, đỡ bình sữa và tiếp tục thể nhìn thấy mực sữa chua giảm bớt từng chút một bằng mắt Bảo rũ mắt, hàng lông mi thật dài gần như chạm tới mí mắt dưới của cậu, hai mắt nhìn chằm chằm bình sữa chua, mút ngon An đã ói tới sợ, cô ôm gối chen ở bên trong, không hề có ý muốn cử động xíu nào, cứ nằm đó mà nhìn con trai của mình làm mukbang nhẹ vào một cái, cô giống như có thể ngửi được mùi chua chua của sữa nước miếng, Tô An nhìn bình sữa chua trong tay con trai mình không chớp Diễn thấy Tô Bảo đã uống hơn phân nửa liền rút tay mình ra, anh đi lấy một bình sữa chua khác, xe mở lớp giấy bạc hơi mỏng, sau đó cắm ống hút sữa chua dày làm ống hút lún xuống 4-5 Diễn cắm ống hút xong liền đưa mắt nhìn Tô An đang trốn ở trong mặt của Tô An đè trên gối ôm, cô chớp chớp mắt, sau đó lại lắc lắc phải cô không muốn ăn, cô là thật sự, thật tâm muốn ăn gì đó, nhưng vị đại ma vương trong bụng hiển nhiên là không muốn để cho cô ăn.“An An?” Tô Bảo cắn ống hút, giọng nói có chút mơ hồ “Uống ngon nhắm.”Tô Bảo nói xong, vừa ôm bình sữa chua vừa chui vào trong lòng của Tô An, cậu giơ hộp sữa chua ra, duỗi chiếc ống hút đã bị cậu cắn tới biến dạng tới bên miệng Tô An, nói “An An, uống chữa chữa đi.”Chiếc ống hút bằng nhựa được tới bên môi Tô An, trên môi lập tức dính vết sữa chua mà Tô Bảo uống còn dính trên ống hút, Tô An liếm liếm, hương vị sữa chua chua ngọt ngọt rất nhạt, không tới độ buồn nôn.“Em gái Cư Cư muốn uống chữa chữa đó.” Bé Tô Bảo bám riết không tha, ý đồ thuyết phục mỹ nhân ma ma của mình uống sữa chua.“Tô Bảo, cái đuôi của con đâu rồi?” Tô Diễn đột nhiên mở chú ý của Tô Bảo rất nhanh liền bị dời đi, cậu quay đầu nhìn một vòng, nhìn đông nhìn tây tìm Cư Cư chân nhìn một vòng vẫn không tìm được Cư Bảo đứng lên, chân ngắn nhỏ bước bước, chạy vào phòng ngủ của cậu, vừa lạch bạch chạy vội chạy vàng, vừa lớn tiếng hô “Cư Cư”Giống như một trận gió, Tô Cư Cư liền chạy mất An nhìn Tô Diễn “......”Tô Diễn cúi đầu, ngậm lấy ống hút, sữa chua đặc sệt theo ống hút chậm rãi đi An vùi đầu vào gối, nhìn động tác của Tô Diễn, cô cong mi, ý cười nhàn tư bản bây giờ đã tiết kiệm tới như vậy?Tô Diễn ngậm nửa hớp sữa chua, sau đó đưa tay nắm cằm của Tô An đang xem trò vui ở bên cạnh, thấy anh cử động thì lập tức ngẩn người, cô chỉ thấy lóe lên một cái, đợi tới khi phản ứng lại thì cằm đã bị người ta nắm là động tác ngón trỏ và ngón cái của anh giữ lấy má cô, ngón giữa đặt dưới cằm, chỉ cần dùng một chút lực đã làm cho môi cô chu buông ngón trỏ ra, đôi môi đang chu lên của Tô An lại trở lại bình khóe miệng, Tô Diễn buông hộp sữa chua, một tay chống ở trên thảm rồi nghiêng thân mình xuống, bàn tay đang nắm cằm của Tô An dùng thêm chút lực để nâng mặt cô cao thêm một màn vải sa-tanh màu xanh lá nhạt bị kéo ra, còn lớp màn mỏng màu trắng trong ở bên ngoài cũng được buộc lại, ánh nắng ngày xuân xuyên thấu qua lớp kính pha lê chiếu vào trong thị nhất niên xuân hảo xử, giang hoài yên liễu mãn thành quách** Câu gốc là Tối thị nhất niên xuân hảo xử, tuyệt thắng yên liễu mãn hoàng đô - xuất phát từ một bài thơ cổ. Câu trước trong bài thơ có tả cảnh xuân, câu này có ý bổ nghĩa cho câu trước, có ý mưa nhỏ cùng màu cỏ là thứ đẹp nhất trong cảnh xuân, hơn hẳn khung cảnh liễu rũ khắp nơi vào cuối giả giữ nguyên nửa câu đầu, nửa câu sau tỏ ý khắp Giang Hoài đều là khung cảnh cành liễu rũ An mím lại cánh môi bị Tô Diễn cạy ra, dòng sữa chua ấm áp bị anh mớm chua ngọt ngọt, hương vị hoa quả lan tỏa khắp răng bàn chân ngắn nhỏ đạp trên sàn nhà bằng gỗ lại truyền tới một lần nữa, bẹp bẹp, tiếng móng vuốt chó cọ qua sàn nhà, phát ra âm thanh xẹt Bảo dẫn theo người hầu của nó, giống như một trận gió chạy Diễn không chút hoang mang tách khỏi cánh môi của Tô An, trước khi tách ra còn không quên liếm một xíu sữa chua dính ở trên môi cô.“Buồn nôn không?” Tô Diễn không biết là anh hỏi vị sữa chua có làm cô buồn nôn không hay là sao……Tô An lắc lắc nhanh, trong miệng cô cũng bị nhét một chiếc ống hút giống như Tô Bảo, chẳng qua ống hút kia là được Tô Diễn bóc ra luôn.“Ba ba, ba nhìn Cư Cư này!” Bé Tô Bảo giống như muốn tranh công mà dẫn Cư Cư chạy vào phòng khách, nhìn thấy Tô An đang uống sữa chua, Tô Bảo càng vui vẻ hơn.“Mama uống chữa chữa giống con!”Vành tai Tô An đỏ lên, cô cắn ống hút gật gật đã một đống tuổi rồi, lại uống cùng loại sữa chua trẻ em với con trai mình.“Baba, buổi sáng Cư Cư ăn cái gì ạ?” Bé Tô Bảo chạy vòng quanh sau chân Tô Diễn hỏi.“Con đổ thức ăn cho nó đi.”“Ừm”Hôm nay chuyên gia dinh dưỡng được Tô Diễn cho nghỉ một ngày nên sẽ không ghé qua, tạm thời giải quyết được vấn đề uống canh làm Tô An đau đầu gần khi Tô Diễn nói xong, anh liền xoay người vào phòng An lười biếng không muốn động đậy, nhưng tầm mắt vẫn doix theo Tô Diễn, nhìn anh một hồi, cô lại cúi đầu hút sữa chua cho trẻ em có một loại hương vị khác, trách không được Tô Bảo lại thích uống sữa chua như Bảo buông hộp sữa chua xuống, kéo bát ăn của Cư Cư ra giữa phòng khách, sau đó chạy lại chiếc tủ thấp đặt đồ ăn cho Cư Cư, nắm một nắm đồ ăn thả vào trong chạy qua chạy lại chạy qua chạy lại, mỗi nắm tay chỉ cầm được một tí xíu, nắm đầy rồi lại chạy đi thả vào trong chén cơm của Cư Cư, căn bản là không nghĩ tới chuyện kéo cái bát tới bên cạnh ăn cho Cư Cư ở ngay trước mắt Tô nhanh, đồ ăn trong bát ăn có hình móng chó đã được Tô Bảo đổ đầy tạo thành một ngọn núi Cư chạy vòng quanh bát ăn của mình, nhảy trái nhảy phải, có vẻ cực kỳ vui vẻ.“Đủ rồi, Tô Bảo, nhiều quá Cư Cư ăn không hết.” Tô An nhịn không được mà nhắc một không nghi ngờ chút nào, Corgi như Cư Cư mà có đuôi dài thì cái đuôi đó chắc là đã quay như cái gió xoáy nhỏ Bảo nghe lời mà gật gật đầu, lại đi tìm hộp sữa chuyên dùng với đồ ăn cho Cư tay cậu nắm hộp sữa bò lớn bằng giấy, ôm từ trong kệ thấp thấp An nắm một xíu đồ ăn cho Cư Cư, đặt ở dưới mũi ngửi như hương vị cũng không tệ, có chút giống như mùi thịt bò viên cay.“Gâu gâu gâu” Cư Cư sủa mấy An nắm đồ ăn của nó, trong một hồi vẫn không buông ăn này, cảm giác ngửi cũng không tệ.“Gâu gâu gâu” Cư Cứ thấy Tô An vẫn nắm đồ ăn sáng của mình không buông tay thì lại sủa thêm mấy phòng khách ngoại trừ Tô Bảo đang hự hự kéo hộp sữa bò, cả Tô An và Cư Cư đều bất Cư sủa mấy tiếng liền thu hút được sự chú ý của Tô Diễn, anh bỏ dở chuyện làm cháo bột ở trong An cầm nắm đồ ăn cho chó để dưới mũi, cũng không biết là có định ăn hay là Diễn “......”Vợ anh đã bắt đầu cướp bữa sáng với Cư Cư sao? Phụ nữ mang thai cũng có thể ăn đồ ăn cho chó?Đi vài bước, Tô Diễn đã bước đến trước mặt Tô An, Tô Diễn thấy đồ ăn của Cư Cư còn hoàn chỉnh, không thiếu miếng này miếng kia, không có dấu hiệu bị người ăn thì không khỏi thở ra một hơi nhẹ Bảo nắm lấy thức ăn cho chó trong tay Tô An, ném về lại trong chén, sau đó cố sức mà vặn cái nắp bình sữa ra “Mama không thể ăn đồ ăn cho chó.”Tô An “......”“An An không thể cướp cơm sáng của Cư Cư.” Tô Bảo cũng nói theo Tô An hắng giọng một tiếng “Mama không có định ăn đồ ăn cho chó, mama chỉ là muốn ngửi thử mùi thế nào thồi.”Chỉ là muốn ngửi thử mùi thế nào……Tô Diễn im lặng một hồi, sau đó tầm mắt rơi xuống bụng của Tô An. Tô An vẫn còn trong giai đoạn trước của thời kỳ mang thai, mặc dù chưa bị lộ bụng nhưng chiếc bụng đã tròn hơn lúc Diễn sợ Tô An lại định cướp cơm của Cư Cư nên trước khi đi còn thuận tay xách Tô An theo, chỉ chừa lại Tô Bảo ở phòng phòng bếp, Tô Diễn đang pha bột cháo bí đỏ.“Chừng nào mà anh biết pha cháo vậy?” Tô An nhìn trong chốc lát rồi nói tiếp “Con trai anh đã qua tuổi ăn cháo bột rồi mà.”“Không phải cho nó ăn.” Tô Diễn liếc mắt nhìn người nào đó đang lười biếng dựa vào quầy “Là cho em ăn.”Bàn tay đang cầm hộp sữa chua của Tô An chợt dừng một chút “......”Cô uống sữa chua cho trẻ em thì thôi, hiện tại còn phải ăn cháo bột?Thần thái của Tô Diễn tự nhiên, sau khi ấn chốt mở máy ép nước liền duỗi cánh tay dài ra, kéo Tô An vào trong ngực mình “Đầu tháng tư anh phải đi công tác.”Tô An gật đầu, tỏ vẻ bản thân đã biết rồi.“Em đi với anh đi.”Tiếng ong ong của máy ép nước rất nhanh liền ngừng lại, Tô Diễn tắt máy, hỏi tiếp “Muốn đi không?”“Đại hội đầu tư của ngân hàng?”“Ừ” Tô Diễn nhàn nhạt mà ừ một tiếng, tiếp tục nói “Loại đại hội này, thật ra ở một phương diện nào đó thì cũng không có thực chất gì cả, cách một đoạn thời gian sẽ cử hành một lần, địa điểm của mỗi đợt hội nghị đều không giống nhau.”“Mấy anh là dùng quỹ công để đi du lịch à?” Tô An nghe được ẩn ý trong câu của Tô Diễn.“Giống vậy.”Gần đây phản ứng nôn nghén của Tô An thật sự là quá nghiêm trọng, anh hỏi Hứa Sâm có biện pháp nào giải quyết Sâm nói chủ yếu vẫn phải xem bản thân thai phụ, phải làm cho thai phụ có tâm lý tích cực, chú trọng ăn uống, đồ ăn nhiều, cơm ít, bổ sung lượng dinh dưỡng phù hợp là những cái đó ra thì còn có thể dẫn thai phụ ra ngoài giải sầu một Diễn cảm thấy Kyoto rất thích hợp cho việc giải sầu, vừa lúc đầu tháng tư, là mùa hoa anh đào nở rộ.“Lúc nào mà nhà tư bản còn học được chuyện lấy tiền công làm việc tư vậy?”Tô Diễn giơ tay, một ngón tay đè lên cánh môi của Tô An, bất chợt đè nặng cánh môi màu đỏ hạnh của trỏ của anh đè lên cánh môi của cô, động tác cực kỳ giống với động tác hôn môi.“Đi không?” Tô Diễn lại hỏi một lần tại anh căn bản là không yên tâm để Tô An ở nhà một mình, chẳng sợ là có Nhuế Như Thị ở bên cạnh thì cũng không được, chỉ có để Tô An ở dưới mí mắt anh thì anh mới có thể yên tâm.“Đi.” Tô An vứt đi hộp sữa chua đã trống không trong tay mình, hỏi “Tô Bảo cũng đi chung sao?”“Ông nội sẽ ghé qua.”“Sao ông nội lại từ đế đô quay về vậy?” Vấn đề này mỗi ngày Tô An đều sẽ hỏi, cô tưởng tượng tới mỗi ngày ông Tô giống như kiểm tra gác canh mà tra hỏi cô có uống canh chuyên gia dinh dưỡng hầm không, Tô An liền thấy đầu thật đau.“Đi với anh thì không cần uống canh” Tô Diễn nhìn Tô An, nói tiếp “Cuối tháng ông nội sẽ tới đây, Tô Bảo sẽ đi về với ông luôn.”Tô An cong cong môi, nhìn bộ dáng đúng đắn của Tô Diễn liền nhịn không được mà mở miệng “Không phải là anh sợ ông nội phát hiện ra mỗi ngày anh đều giúp em tránh chuyện uống canh rồi đánh anh đúng không?”Khóe miệng Tô Diễn giật tháng, ông Tô dẫn theo Nhuế Như Thị trở về từ đế đô, Tô An lại căng da đầu uống mấy bữa canh, cứ uống thế, Tô An sợ tới độ vừa nhìn thấy đủ các loại canh dinh dưỡng thì sắc mặt liền trắng dưới mí mắt của ông Tô, Tô Diễn cũng không thể giúp đỡ Tô Bảo lộ ra hai mắt trông mong nhìn mama của mình, giọng trẻ con run rẩy hỏi “Em gái Cư Cư không thích uống canh, vì sao cụ nhất định phải bắt em gái Cư Cư uống canh em ấy không thích?”Ông Tô hỏi lại “Làm sao Tô Bảo biết em gái không thích uống canh?”“Bởi vi con là anh của em gái mà.” Bé Tô Bảo trả lời một cách đương nhiên.“Diễn Diễn nói khẩu vị là di truyền.” Bé Tô Bảo vươn ngón tay mình dựng lên thẳng tắp, giống như lấy ví dụ cho ông Tô “An An thích ăn ngọt, cho nên Tô Bảo cũng thích ăn ngọt.”“An An không thích uống canh, cho nên em gái của Cư Cư cũng không thích uống canh”“Tô Bảo của chúng ta thật thông minh.” Ông Tô chợt hỏi “Có phải là Tô Diễn dạy con nói như thế không?”Bé ngốc ngây thơ Tô Bảo không chút do dự mà bán luôn cha ruột của mình, gật cái đầu nhỏ rồi nói “Đúng vậy, Diễn Diễn thật là lợi hại.”Tô An “......”Nhuế Như Thị “......”Tô Diễn “......”Đúng là con trai ruột, bán cha không hề có một chút do dự nào.. Văn ÁnKết hôn được hai năm, ấn tượng mà Tô An cho Tô Diễn vẫn luôn là xinh đẹp, có tri thức hiểu lễ nghĩa, ngoan ngoãn, cho dù là lúc thân mật với nhau trong đêm khuya vắng là kiểu ngoan ngoãn nghe đến một ngày nào đó, sau Tô đại mỹ nhân để lại tờ giấy thì biến mất bặt vô âm mới biết được Tô An vẫn luôn gan to bằng năm sau, Tô Diễn yêu cầu từ chức quản lý cấp cao ở ngân hàng đầu tư Chase New York của Mỹ, chuyển công tác làm Tổng giám đốc ở khu vực Châu Á - Thái Bình thành phố N, Tô Diễn thành công bắt được Tô An cùng với cậu con trai bảo bối Tô Bảo của muốn Tô Bảo, nhưng anh càng muốn em, An tình tặng ngườiEm từng lãng phí thời gian, thậm chí là liều lĩnh đến mức xem thường cái chết, đã từng nghĩ đến việc buông bút vẽ rồi cứ như vậy mà ngã vào vũng bùn không trông đợi gì nữa, sau này, bởi vì gặp được anh mà em bắt đầu khát vọng trời yên biển lặng, năm tháng bình an - Tô từng cùng em ngày ngày chung đụng, không rõ tình yêu, ba năm sau đó, nhớ em đến tận xương cốt, mới biết rằng mình yêu em thật nhiều nhưng anh lại chẳng biết điều đó - Tô -*Chuyên gia ngân hàng biểu cảm lãnh đạm cấm dục không sợ trời không sợ đất x Nhà thiết kế không gian yêu diễm hận trời hận đất.*Chủ yếu lên quan đến nghiệp vụ ngân hàng đầu tư, điển tích về lâm viên tư nhân.*1v1, tình yêu và hôn nhân, Mary Sue, sủng sủng sủng, ngọt ngào tới mức làm chân bạn mềm nhũn, HE

tặng anh một tình yêu nhỏ